“Ồ, đúng rồi, em xem TV chút đi.” Tôn Tiểu Mai mở TV lên.
“”Tôi đi đổ rác, em ngồi đó lát.” Tôn Tiểu Mai muốn lấy cớ để xem mấy người vệ sĩ kia còn ở đó không, chuyện “quản lý khách sạn” cô phải bảo bọn họ lo giúp.
Dù sao thì chuyện này vẫn hơi khó, với bộ dạng mười đầu ngón tay chưa bao giờ phải chạm vào nước của Lăng Tuyết Nhi thì cô ấy đi đâu tìm khách sạn chịu nhận nhân viên rửa bát thế này chứ?
“Ừm.” Lăng Tuyết Nhi ngoan ngoãn ngồi trên sô pha.
Tôn Tiểu Mai cầm túi rác lên nhanh chóng đi ra ngoài.
Đi ra khỏi cổng của tiểu khu, chiếc xe sang màu đen đỗ ở đó đã không thấy đâu nữa. Mấy người vệ sĩ cũng không biết biến đi đâu mất rồi. Tôn Tiểu Mai nhìn khắp nơi, mong sẽ tìm được manh mối gì đó, cũng có lẽ mấy người vệ sĩ đang trốn ở góc nào đó sẽ nhìn thấy cô.
Thế nhưng không có kết quả.
Cô không tìm thấy vệ sĩ, tìm thẳng chủ của vệ sĩ không phải là xong rồi sao? Tôn Tiểu Mai cầm điện thoại ra, tìm số điện thoại lúc trước Lăng Tử Thành để lại cho cô ấy rồi gọi.
“Xin lỗi, số bạn gọi đã tắt máy, vui lòng gọi lại saụ” Điện thoại của Lăng Tử Thành tắt máy rồi.
Tình hình gì đây? Tôn Tiểu Mai nhìn chiếc điện thoại tự động tắt máy, biết Lăng Tuyết Nhi ở đây mà còn tắt máy? Đây không phải phong cách của Lăng Tử Thành…
Lẽ nào Lăng Tử Thành với Lăng Tuyết Nhi chia tay thật rồi sao? Nhưng mà mấy vệ sĩ đến bắt cô là thế nào? Sao cô ấy lại thấy tất cả điều này, càng nghĩ càng thấy vô lý chứ?
“Cô, cô đang tìm tôi sao?” Một người đàn ông có giọng nói rất hay lên tiếng, làm Tôn Tiểu Mai đang trầm tư sợ chết khiếp.
Cô ấy đang muốn mắng tên vệ sĩ tự nhiên xuất hiện để dọa cô kia, thế nhưng xoay người lại, một gương mặt tuấn tú đập vào mắt cô, cô ngây ngốc không nói được gì.
Cô ấy đang muốn mắng tên vệ sĩ tự nhiên xuất hiện để dọa cô kia, thế nhưng xoay người lại, một gương mặt tuấn tú đập vào mắt cô, cô ngây ngốc không nói được gì.
Người đàn ông này là minh tinh sao? Ngũ quan hoàn hảo, đôi mắt vô cùng cuốn hút, các nét đều rất sắc sảo, rõ ràng, mọi thứ đều toát lên khí thế mạnh mẽ vô cùng. Không, anh không phải minh tinh, minh tinh bây giờ trông đều rất ngon… không có khí chất thế này. Tôn Tiểu Mai nghĩ.
“Ờm…” Tôn Tiểu Mai rất muốn gõ cho đầu mình tỉnh táo, anh vừa nói cái gì thế? Ồ, anh hỏi cô ấy rằng có phải đang tìm anh không.
“Không, người tôi tìm không phải anh.” Cô cười với bộ dạng mê trai.
Chủ nhân của mấy vệ sĩ kia là Lăng Tử Thành, mà người trước mắt hiển nhiên không phải Lăng Tử Thành.
“Vậy sao?” Lạc Dật Long đưa tay ra, hai người vệ sĩ bỗng đi ra từ một góc khuất “Vậy cô đang tìm họ sao?”
Tôn Tiểu Mai nhìn mấy vệ sĩ đi ra như làm ảo thuật, cô ấy bỗng đơ ra, thì ra chủ nhân của mấy người này không phải Lăng Tử Thành Chuyện này là thế nào? Người đàn ông này là ai? Đàn ông của Lăng Tuyết Nhi… nhiều thật đấy.
“Ờm…” Lăng Tuyết Nhi bị tình huống trước mắt làm cho hồ đồ luôn rồi.
“Lăng Tuyết Nhi bây giờ thế nào?” Lạc Dật Long hỏi rất thẳng thắn.
Tôn Tiểu Mai lắc đầu, tim của Lạc Dật Long như bị treo lên, lẽ nào cô không ổn?
“Da cô ấy bị dị ứng nhưng lại không chịu uống thuốc.” Tôn Tiểu Mai nói với vẻ mặt khổ sở. “Cô ấy muốn viết bài hát để tự kiếm tiền, còn nói muốn đến khách sạn rửa bát đĩa.”
Không chịu uống thuốc? Kiếm tiền? Cái gì thế này? Sắc mặt Lạc Dật Long trầm xuống.
Anh ta hối hận rồi, anh ta không nên để một mình cô ở bên ngoài, anh ta đúng là không minh mẫn nữa rồi, cô cũng thế, lại còn rửa bát…
Anh ta muốn đón cô về nhà Cô mà dám không về thì anh dùng mệnh lệnh, uy hiếp cô phải về.