⬅ Trước Tiếp ➡
“Chị Tiểu Mai, có việc gì tôi làm được không?” Lăng Tuyết Nhi hỏi, cô không thể tiếp tục thế này được nữa, bây giờ cô cần ăn cơm, cần mua rất nhiều đồ, cô phải kiếm tiền.
“Tôi đã ra khỏi nhà họ Lăng rồi, tôi muốn dựa vào bản thân.” Lăng Tuyết Nhi tiếp tục nói “Tôi muốn tìm việc.”
Tôn Tiểu Mai lúc này mới hiểu lời giải thích về việc không uống thuốc của Lăng Tuyết Nhi là vì cô muốn dựa vào bản thân nghĩa là gì rồi.
Cô gái này chỉ mới khoảng 20 tuổi, sống trong hoàn cảnh hoàn cảnh sung sướng biết bao nhiêu năm, sao bây giờ tự nhiên lại muốn độc lập? Lại còn có suy nghĩ kiên quyết như vậy nữa?
“Em cãi nhau… Với cậu Lăng rồi sao?” Tôn Tiểu Mai hỏi dò.
Lăng Tuyết Nhi cười, lắc đầu, Lăng Tử Thành tính cách nhẹ nhàng, cô chẳng bao giờ cãi nhau với Lăng Tử Thành cả.
“Em nghe tôi nói, Tuyết Nhi, ra ngoài làm việc cực khổ lắm, em…”
“Tôi biết, tôi làm được mà ” Lăng Tuyết Nhi ngắt lời Tiểu Mai.
Tôn Tiểu Mai nhìn thấy đôi mắt sáng trong của Lăng Tuyết Nhi, có một sự quyết tâm đang rực cháy. Những câu khuyên cô về nhà bỗng bị nhắc lại trong họng, cô ấy không nói được câu nào cả.
Sự quyết tâm có phần ngốc nghếch của cô khi ra ngoài làm việc một mình lúc đầu không phải cũng vậy sao?
Một lúc sau, Tôn Tiểu Mai vẫn không nói gì cả. Cuối cùng, cô ấy chỉ nói một chữ với giọng vô cùng chắc chắn “Được.”
Một lúc sau, Tôn Tiểu Mai vẫn không nói gì cả. Cuối cùng, cô ấy chỉ nói một chữ với giọng vô cùng chắc chắn “Được.”
Thế nhưng suy nghĩ lại, có công việc gì thích hợp với Lăng Tuyết Nhi chứ? Cô sống trong sự sung túc biết bao nhiêu năm nay… vậy nên, quay trở lại chủ đề lúc ban đầu, có công việc gì hợp với cô được chứ?
Tôn Tiểu Mai rơi vào sự trầm tư, người không có gia tộc đứng đằng sau chống lưng mà muốn sống trong thành phố này thì nào có dễ dàng như.
Lăng Tuyết Nhi cũng im lặng, lẽ nào cô thực sự không làm nổi trò trống gì sao?
Nghĩ lại thì bao nhiêu năm như vậy cô còn chẳng đi học, mọi kiến thức đều do Lăng Tử Thành dạy cô ở nhà, nó trắng ra là… Cô chẳng có bằng cấp gì cả.
Cô từng thấy bằng tốt nghiệp và giấy chứng nhận trình độ đánh piano chuyên nghiệp của Tôn Tiểu Mai… Cô không có.
Đây chính là cuộc sống mà Lăng Tử Thành cho cô, dường như hoàn hảo đến mức không có điều gì chê trách được, thế nhưng anh lại lấy đi của cô quá nhiều thứ mà đáng lẽ ra cô sẽ có. Một khi Lăng Tử Thành không thể chăm sóc cô được nữa thì cuộc sống của cô sẽ thảm đến nỗi không nỡ nhìn.
Cô quá nóng vội trong việc gả cho Lăng Tử Thành, chỉ vì Lăng Tử Thành nói sẽ cưới cô khi cô 20 tuổi nên cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến hậu quả nếu điều này không thể thành sự thật.
Bây giờ thì cô hiểu rồi, hậu quả chính là… Cô đã về lại điểm xuất phát, một điểm mà cô không lệ thuộc vào Lăng Tử Thành, điểm xuất phát chỉ có cô mà thôi.
Nhưng mà cô chẳng có gì cả, chỉ có sự trong trắng mà lại còn bị người khác lấy đi trong khi cô không hề tình nguyện.
Bây giờ trong túi cô chỉ có một trăm đồng được người ta thương tình nên cho và tiền thuốc nợ chị Tiểu Mai. Vậy nên, cô còn là một kẻ nghèo đang trong tình trạng nợ nần nữa.
Cô biết những gì chứ? Cô làm được những gì chứ?
Lăng Tuyết Nhi cố gắng nghĩ.
Đột nhiên cô nảy ra một ý nghĩ, Lăng Tuyết Nhi vui vẻ nói “Em biết viết bài hát, em có thể viết rồi bán cho ca sĩ được không?”
Viết bài hát? Tôn Tiểu Mai nhướng mày lên. Không phải là không được… Thế nhưng một tác giả chẳng có danh tiếng gì thì chưa chắc bọn họ đã chịu nhận tác phẩm, cho dù có nhận thì cũng không được giá cao.
Đồ ăn, đồ dùng của Lăng Tuyết Nhi bình thường chắc chắn đều rất đắt nhỉ?
⬅ Trước Tiếp ➡