⬅ Trước Tiếp ➡
Tôn Tiểu Mai đang muốn hỏi Lăng Tuyết Nhi vì sao cô lại ra khỏi nhà họ Lăng, nhưng khi cô ấy nhìn thấy vết mẩn trên người Lăng Tuyết Nhi, cô ấy chợt nhớ ra vệ sĩ đã bảo đưa Lăng Tuyết Nhi đến bệnh viện.
Họ theo dõi Lăng Tuyết Nhi sao? Tôn Tiểu Mai không hiểu, tại sao họ không đưa Lăng Tuyết Nhi đến bệnh viện mà phải bắt cô ấy từ lớp học piano đến đây?
"Tuyết Nhi, có thể là em bị dị ứng. Tôi sẽ đưa em đến bác sĩ trước." Tôn Tiểu Mai nói.
Lăng Tuyết Nhi ngứa ngáy nặng nề gật đầu với Tôn Tiểu Mai. Tôn Tiểu Mai với Lăng Tuyết Nhi đến lề đường và bắt một chiếc taxi.
Rất nhanh đã đến bệnh viện, bác sĩ yêu cầu Lăng Tuyết Nhi làm xét nghiệm máụ
"Bác sĩ, bạn tôi làm sao vậy? Có phải là bị dị ứng với phấn hoa không?" Tôn Tiểu Mai hỏi.
Bác sĩ nhìn vào kết quả xét nghiệm và những biểu hiện họ nói vừa rồi, phán đoán "Vị này là bị dị ứng với tia cực tím, còn gọi là dị ứng da do ánh sáng. Có lẽ trước đây ít tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, tôi sẽ kê một số loại thuốc để điều trị. Cô có thể phơi nắng hằng ngày để từ từ thích nghi với ánh sáng”.
Bác sĩ nhìn vào kết quả kiểm tra và báo cáo vừa nãy của bọn họ rồi đưa ra phán đoán “Cô gái trẻ này chắc là dị ứng với tia tử ngoại, còn gọi là da dị ứng với ánh sáng. Có phải lúc trước rất ít khi cô tiếp xúc với ánh nắng mặt trời không? Tôi sẽ kê một ít thuốc để trị liệu, sau này cô tăng thời gian tiếp xúc với ánh mặt trời lên từ từ là sẽ thích ứng được thôi.”
“Ngoài ra thì cũng phải chú ý về việc ăn uống, ít ăn những món thức ăn cảm quang, ăn nhiều đồ chứa vitamin A và rau củ quả tươi. Cái này tôi sẽ viết trong những điều phải chú ý…”
Tôn Tiểu Mai nghe xong thì cũng hiểụ
Bệnh của Lăng Tuyết Nhi là bệnh của tiểu thư lá ngọc cành vàng đây mà, tức là phải ít ra nắng thôi
“Ừm, chúng tôi hiểu rồi.” Tôn Tiểu Mai trả lời bác sĩ, đưa Lăng Tuyết Nhi đến nhà thuốc lấy thuốc rồi gọi xe về nhà.
Xếp hàng, khám bệnh trong viện xong, đến lúc ra ngoài thì trời đã tối rồi.
Suốt dọc đường, Lăng Tuyết Nhi đều chẳng nói gì, cô rất im lặng.
Đến khi vào nhà Tôn Tiểu Mai rồi, Lăng Tuyết Nhi vẫn ngồi ngơ ngác trên ghế sô pha.
“Tôi đi rót ly nước để cậu uống thuốc.” Nói xong, Tôn Tiểu Mai vào phòng bếp lấy nước.
“Uống thuốc thôi…” Tôn Tiểu Mai mang một ly nước ra, nói rất lớn. Thế nhưng cô ấy đột nhiên ngừng lại, nhìn thấy Lăng Tuyết Nhi vứt hết đống thuốc vừa lấy từ bệnh viện vào thùng rác.
Lăng Tuyết Nhi đóng nắp thùng rác lại, trở về ghế sô pha ngồi. Khi cô nghe bác sĩ chẩn đoán về bệnh tình của cô thì cô đã biết, thực ra bác sĩ đang muốn nói là cô yếu ớt quá rồi.
Cô thấy không vui, cô không phải búp bê sứ chạm vào là vỡ, không phải chỉ là dị ứng thôi sao? Cô nhịn không gãi là được rồi không phải sao? Chút khó khăn này mà cũng không chịu được, sau này sống một mình thì cô sống kiểu gì chứ?
Vậy nên, cô đã nghĩ kỹ lắm rồi, cô quyết định không uống thuốc.
“Tuyết Nhi, em làm gì thế?” Tôn Tiểu Mai đi đến, đặt cốc nước xuống bàn uống trà, nói với vẻ khó hiểụ
“Xin lỗi, chị Tiểu Mai, làm chị tốn tiền mua thuốc rồi.” Lăng Tuyết Nhi cúi đầu xuống.
“Không phải, tôi không có ý đó, tôi chỉ muốn biết sao em lại không uống thuốc thôi.” Tôn Tiểu Mai giải thích.
“Tôi muốn dựa vào bản thân, chuyện như bị dị ứng không uống thuốc cũng vẫn khỏi được, chỉ là cần thời gian thôi.” Lăng Tuyết Nhi lúc trước cũng từng thấy mấy người giúp việc da bị dị ứng, cô ấy cũng không uống thuốc, mấy ngày sau là khỏi thôi, cô nghĩ cô cũng có thể như vậy.
Tôn Tiểu Mai nhìn Lăng Tuyết Như với vẻ ngây ngốc, đây là tính khí tiểu thư của cô đấy hả? Hay là…
⬅ Trước Tiếp ➡