⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng, tại sao cô lại ở đây? Lăng thiếu gia yêu thương cô như vậy sao nỡ để cô ngồi ở đây? Còn những người này là vệ sĩ của nhà họ Lăng sao?
Lăng Tuyết Nhi liên tục gãi những chỗ mẩn đỏ trên cơ thể, cô sốt ruột rơi nước mắt, cái thứ này thực sự rất ngứa.
Nhân viên bảo vệ ngồi trong phòng đã chú ý đến cô gái xinh đẹp tựa tiên nữ này từ lúc nào, hắn cũng đang tính toán để làm sao có được phương thức liên lạc với cô. Thấy cô ngồi dưới nắng to, mắt luôn nhìn về hướng cổng như đang đợi ai đó, thân thể nhìn có vẻ không khỏe.
Cuối cùng hắn không ngồi yên được nữa, bây giờ hắn phải thể hiện được cái gì gọi là anh hùng cứu mỹ nhân.
Vì vậy, hắn đi về phía Lăng Tuyết Nhi trong tư thế mà hắn cho là đẹp trai, rồi hỏi cô với vẻ quan tâm "Người đẹp, tôi có thể giúp đỡ cô không?" Sau đó, anh ta nở một nụ cười…
Vì vậy, hắn đi về phía Lăng Tuyết Nhi trong tư thế mà hắn cho là đẹp trai, rồi hỏi với vẻ quan tâm "Người đẹp, tôi có thể giúp cô không?" Sau đó, hắn nở một nụ cười...
"Nhanh Xuống đuổi tên bảo vệ ấy đi." Trong xe, vệ sĩ nói với Tôn Tiểu Mai.
Kẻ ngốc cũng có thể thấy tên bảo vệ này muốn bế cô Lăng. Lăng thiếu gia chắc chắn không muốn cô Lăng bị bắt nạt ...
Cửa xe mở ra, Tôn Tiểu Mai bị đẩy ra khỏi xe lảo đảo suýt ngã, cô ấy xoa xoa cánh tay và nhìn chằm chằm vào đám vệ sĩ thô lỗ.
Tên vệ sĩ chỉ về hướng bồn hoa với hàm ý ra lệnh, Tôn Tiểu Mai không phục, cô ấy liếc mắt nhìn Lăng Tuyết Nhi yếu ớt ngồi đó thì lập tức nảy ra ý định bước đến giúp đỡ.
Cô ấy không bị vệ sĩ uy hiếp, cô ấy là vì Lăng Tuyết Nhi, nghĩ đến đây, Tôn Tiểu Mai liền đi về phía bồn hoa.
“Không cần, cám ơn.” Lăng Tuyết Nhi ở bồn hoa từ chối nhân viên bảo vệ với một nụ cười khó hiểụ
Tên bảo vệ vẫn tỏ vẻ không cam lòng, nói tiếp "Người đẹp, tôi nghĩ cô nên đi khám bác sĩ, có cần tôi giúp không?"
Lăng Tuyết Nhi lắc đầu, cô thật sự rất ngứa, tại sao cô giáo vẫn chưa quay lại?
“Cô Lăng ” Tôn Tiểu Mai đứng trước Lăng Tuyết Nhi.
Lăng Tuyết Nhi thấy cô ấy như thấy cứu tinh tới, cô vội vã đứng dậy bước đến nắm lấy tay Tôn Tiểu Mai cười vui mừng. Nghĩ đến điều gì đó, cô quay lại nói với nhân viên bảo vệ "Bạn của tôi đã về, cảm ơn anh, tôi nghĩ mình không cần anh giúp đâú.
“Uh, được rồi.” Nhân viên bảo vệ sửng sốt rồi trở lại phòng bảo vệ một cách mệt mỏi.
Nếu sớm biết như vậy, hắn đã ra sớm hơn, như vậy thì đã có thể giúp đỡ người đẹp rồi. Lòng của nhân viên bảo vệ tràn đầy tiếc nuối...
Lăng Tuyết Nhi quay lại và hét lên với Tôn Tiểu Mai "Cô giáo..."
“Đừng, đừng.” Tôn Tiểu Mai vội vàng ngăn cản “Em đã tìm đến tôi thì chứng tỏ đã xem tôi như bạn bè rồi, vừa nãy em cũng nói với bảo vệ rằng tôi là bạn của em, từ nay về sau hãy gọi tôi là Tiểu Mai."
Lăng Tuyết Nhi không ngờ Tôn Tiểu Mai thoải mái như vậy, cô lập tức đổi xưng hô "Chị Tiểu Mai."
"Thực ra..." Tôn Tiểu Mai mỉm cười bí ẩn, và nói "Tôi nói cho em biết một bí mật, nói ra thì có hơi xấu hổ. Em đàn rất hay, lúc tôi đến nhà họ Lăng để phụ đạo cho em, tôi nghĩ bản thân còn không đủ năng lực để làm giáo viên của em đâụ"
"Đâu có? Cô giáo chính là cô giáo." Lăng Tuyết Nhi cũng cười, "Chị cũng gọi tôi là Tuyết Nhi đi Đừng gọi cô Lăng nữa. Tôi đã ra khỏi nhà họ Lăng rồi. Tôi không còn là cô chủ cái gì nữa, tôi đến bám víu lấy chị đây."
Sau khi nói xong, Lăng Tuyết Nhi bắt đầu cảm thấy toàn thân ngứa ngáy như kiến
bò khắp người, không chịu được nữa, cô bắt đầu vươn tay ra gãi.
⬅ Trước Tiếp ➡