"Tức giận rồi sao?" Lạc Dật Long bất mãn hỏi, dùng đầu ngón tay nâng cằm cô, không dám bóp cằm của cô nữa. Bởi vì anh ta phát hiện làn da của cô rất mềm mại, vừa rồi ở bên ngoài chỉ chạm một chút mà đến giờ vẫn còn đỏ.
Trong lòng anh ta đang cảm thấy xót xa thay cho cô sao? Lạc Dật Long ý thức được điều này, có chút tức giận với chính mình, cô đáng để anh ta đau lòng sao?
Lăng Tuyết Nhi mím chặt môi nhìn ngón tay ngả ngớn của anh ta, cô không thích như vậy. Chỉ là, nếu cô quá mức phản nghịch, có phải chú Ngô sẽ phải chịu khổ không?
Nghĩ như thế, Lăng Tuyết Nhi chậm rãi nói "Chú Ngô là người lớn tuổi, trên người còn có bệnh. Chú ấy chăm sóc chúng tôi nhiều năm như vậy, có được sự tôn trọng tối thiểu của chúng tôi cũng là chuyện nên làm."
Ngữ khí của Lăng Tuyết Nhi nhẹ nhàng, thanh âm cũng rất êm ả.
Quả nhiên, Lạc Dật Long vô cùng tự nhiên thả lỏng giọng điệu "Đừng giận nữa. Lão già kia vốn đã khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu, tôi nhốt ông ấy lại để giảm bớt cái tính cứng đầu của lão già ấy mà thôi, hai ngày sau sẽ trả lại cho em."
Lăng Tuyết Nhi nhìn Lạc Dật Long đầy hoài nghi, vậy là những lời cô vừa nói với anh ta là vô ích rồi... Quên đi, có lẽ anh ta sẽ không bao giờ biết kính già yêu trẻ là như thế nào.
"Chỉ cần..." Lạc Dật Long đưa tay gom lại mái tóc dài đen mượt của cô, tiếng nói mang theo từ tính nói "Em ngoan ngoãn nghe lời là được."
Lăng Tuyết Nhi gật gật đầu, chỉ cần chú Ngô không có việc gì là tốt rồi.
Nhìn xem, một người con gái ngoan ngoãn và biết nghe lời sẽ khiến người khác vô cùng hài lòng Nhất là một người đẹp như vậy, thuần phục ở trong lồng ngực của mình, cảm giác chinh phục của người đàn ông thúc đẩy bản năng tình du͙c nguyên thủy nhất. Lạc Dật Long nhìn đôi môi ướt át xinh đẹp ngay trước mặt, nơi cổ họng anh ta đột nhiên cảm thấy khô rát.
Anh ta cúi đầu, chậm rãi tiến tới gần đôi môi đỏ mọng kia.
Hình ảnh Lăng Tử Thành nhẹ nhàng hôn lên đôi môi bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí Lăng Tuyết Nhi. Ngay lúc Lạc Dật Long sắp chạm vào môi cô, cô bối rối đẩy anh ta ra.
Cô dám đẩy anh ta sao? Lạc Dật Long không hề phòng bị bị đẩy lui về phía sau một bước, trừng mắt tức giận nhìn về phía Lăng Tuyết Nhi.
Lăng Tuyết Nhi thở hổn hển, lúc này tim cô đang đập vô cùng mạnh.
"Cô làm cái gì vậy?" Lạc Dật Long thấp giọng quát lớn.
Lăng Tuyết Nhi biết mình sắp được gả cho Lạc Dật Long, sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra việc nam nữ. Nhưng mà có ai hỏi qua cô một lần chưa? Hỏi xem cô có tự nguyện không.
Lăng phu nhân không đề cập tới, Lăng Tử Thành cũng không có hỏi qua, thậm chí, cô cũng không biết làm sao bản thân được đưa tới nhà họ Lạc, cũng không có ai hỏi rằng ai đã đưa cô đến nơi này. Cô chỉ nhớ rõ, sau khi nói chuyện với Lăng Tử Thành xong, cô trở lại phòng khách, uống một ly trà do người hầu mang đến, sau đó lập tức cảm thấy vô cùng buồn ngủ, mơ hồ nhớ ra sau đó hình như mình đã ngủ thiếp đi.
Chỉ là lúc đó cô vừa mới khóc xong, cảm xúc kích động như vậy, theo lý thuyết, cô cũng không thể mệt mỏi nhanh như thế, chẳng lẽ là trong trà...
"Tôi hỏi cô, cô con mẹ nó làm cái gì?" Nhìn mỹ nhân lạnh lùng im lặng đứng ngây người như không hề nghe thấy mình, Lạc Dật Long tức đến run người.
Suy nghĩ Lăng Tuyết Nhi bị tiếng rống giận dữ quấy rầy.
"Tôi không muốn." Lăng Tuyết Nhi bình tĩnh nói.
"Cái gì?" Lạc Dật Long trong lúc nhất thời không kịp phản ứng lại, này xem như là từ chối? Cô dám từ chối anh ta sao?
"Tôi nói, tôi không muốn." Lăng Tuyết Nhi trịnh trọng nói, một chữ rồi một chữ lặp lại ý của mình.