⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng vậy, cô không muốn. Cô là con người, không phải một món hàng tảng đá, cô là có cảm tình Dựa vào cái gì mà nói muốn lấy cô cô sẽ phải đáp ứng, hiện tại không muốn lấy cô nữa cô cũng chỉ có thể bị động chấp nhận.
"Lăng Tuyết Nhi Cô là vợ của tôi đấy " Lạc Dật Long trừng lớn đôi mắt nhấn mạnh, hoàn toàn không thể khống chế được cảm xúc.
Lăng Tuyết Nhi giống như không có nghe được những gì Lạc Dật Long nói, chậm rãi lặp đi lặp lại nói "Tôi nói, tôi không muốn, anh không nghe được sao? Tôi không muốn, tôi không muốn, tôi không..."
Cô đột nhiên rơi vào một lồng ngực ấm áp, môi bị lấp đầy, những lời nói dông dài còn chưa nói xong đã bị chặn lại, thế giới im lặng rồi
Vừa rồi thật là ồn Cái gì mà không tự nguyện, không nên có nhiều vấn đề như vậy. Lạc Dật Long hôn Lăng Tuyết Nhi trong vòng tay anh ta một cách mãnh liệt, anh ta muốn một cô gái, mà còn phải hỏi người ta có tự nguyện hay không sao?
Vừa rồi Lăng Tuyết Nhi bị hôn vô cùng thô bạo, không phản ứng kịp. Ý thức được bọn họ đang hôn môi, Lăng Tuyết Nhi lại bắt đầu dùng tay đẩy Lạc Dật Long, mà Lạc Dật Long ôm cô càng chặt hơn, khiến cô không cử động được.
Môi cô bị cắn mạnh, Lăng Tuyết Nhi bị đau khịt mũi hừ một tiếng, Lạc Dật Long cảm thấy mình đang có lợi thế thì tiến quân thần tốc, đầu lưỡi tàn sát bừa bãi trong khoang miệng cô.
Không cần Anh Thành cũng chưa từng hôn cô như vậy
Lăng Tuyết Nhi sợ hãi ra sức giãy dụa, nhưng Lạc Dật Long ôm thật sự rất chặt, mọi cố gắng của cô đều là đang uổng phí sức lực.
Ở trên giường, tràn đầy nước mắt của cô, cùng với... Một vết máu đỏ sẫm.
Lăng Tuyết Nhi cảm thấy bản thân mình vô cùng mệt mỏi, chưa từng mệt mỏi đến như vậy.
Anh Thành, chắc hẳn anh sẽ không biết, em vẫn luôn chờ đợi ngày sinh nhật hai mươi tuổi này sẽ có một bước ngoặt của số phận, nhất định về sau em cũng không có thể trở thành cô dâu của anh nữa rồi.
Lúc Lăng Tuyết Nhi tỉnh dậy, trời đã sáng.
Mở to mắt, ánh sáng chói chang khiến cô đau mắt.
"Cô chủ Lăng, cô tỉnh rồi sao? Có đói bụng không? Tôi sai bếp chuẩn bị thức ăn cho cô." Bên cạnh giường là một bà lão.
Tầm mắt mơ hồ dần dần rõ ràng, Lăng Tuyết Nhi mới chậm rãi nhìn thấy nụ cười hiền hòa của bà lão. Cô giật giật cơ thể, muốn ngồi dậy. Mới phát hiện thân dưới rất đau, cả người cũng không có sức lực, động một chút thì khó chịụ
"Cô chủ Lăng, tôi đã gọi người chuẩn bị nước, tôi dìu cô đi tắm rửa nhé?" Âm thanh bà lão rất hiền hòa, rất là thân thiết "Cô có thể gọi tôi thím Hoàng, tôi là do cậu chủ phái tới hầu hạ riêng cho cô, cô có chuyện gì, cứ việc sai bảo."
Hầu hạ cô? Chú Ngô còn bị giam giữ không? Lạc Dật Long này nói lời không giữ lời gì cả.
Lăng Tuyết Nhi chống đỡ thân thể, miễn cưỡng ngồi dậy, xốc chăn lên, phát hiện áo ngủ của mình đã được thay, bộ hôm qua bị xé rách không còn ở đây nữa.
Là thím Hoàng thay? Hay là... Anh ta? Lăng Tuyết Nhi ngượng ngùng cúi đầụ Mặc kệ là ai thay, đây là cô lần đầu tiên rời khỏi Lăng gia, được những người khác hầu hạ.
"Cô chủ Lăng?" Thím Hoàng thấy Lăng Tuyết Nhi không nói chuyện, nhẹ nhàng gọi một tiếng.
Lăng Tuyết Nhi ngẩng đầu nhìn vẻ mặt ân cần của thím Hoàng, thật không hay nếu không trả lời bà, thì mở miệng nói "Tôi đi tắm rửa, không cần bác dìụ"
"Vâng Vậy cô đi đi, cô chủ Lăng, phòng tắm ở bên cạnh, cô cẩn thận một chút." Thím Hoàng tươi cười.
Lăng Tuyết Nhi đứng dậy tiến lên một bước, kiềm chế cơn đau và thận trọng đi về phía phòng tắm. .
Còn chưa đi đến cửa phòng tắm, cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy ra,một bóng người mặc bộ đồ ở nhà sọc xanh đậm đi vào.
"Cô ấy tỉnh chưa" Vừa vào cửa, người này hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡