⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi không lạnh.” Lăng Tuyết Nhi lạnh lùng nói. Cô cảm thấy hơi không quen, cô không cần áo khoác, lại còn là áo khoác của một người đàn ông xa lạ. Cô đang chuẩn bị cởi ra thì nghe thấy Lạc Dật Long nói “Người đâu ”
Hai tên vệ sĩ nhanh chóng chạy lên.
“Lôi lão già này xuống dưới hầu hạ cho tốt.” Lạc Dật Long lạnh nhạt nói, thế nhưng Lăng Tuyết Nhi lại cảm thấy lo lắng vô cùng. “Phái thêm người lên đây, chăm sóc mợ chủ cho cẩn thận.”
Vừa rồi ép lão già này quỳ xuống thôi mà Lăng Tuyết Nhi đã vội vàng đi ra, có thể thấy cô rất để ý đến người giúp việc này.
“Cậu chủ Lạc ” Quả nhiên Lạc Dật Long lập tức nghe thấy Lăng Tuyết Nhi la lên.
Dung nhan thanh tú của Lăng Tuyết Nhi hiện lên vẻ lo lắng, cô hơi lắc đầu, nói “Không được.”
“Hả? Em cầu xin tôi?” Lạc Dật Long nhìn Lăng Tuyết Nhi, với vẻ mặt đạt được ý muốn của mình.
"Chú Ngô là người chăm sóc tôi từ nhỏ, anh đừng làm khó ông ấy." Lăng Tuyết Nhi nói chậm rãi, vẻ mặt khẩn cầu cùng với ánh mắt long lanh giống như trực tiếp gõ vào trái tim Lạc Dật Long, khiến tim anh lỡ mất một nhịp.
Nhất định là mê muội quá rồi, Lạc Dật Long nghĩ. Nhưng anh ta vẫn quyết định đổi ý "Vậy thì cứ nhốt ông ta lại trước, không được vô lễ với ông ta."
Nhốt lại? Không được Lăng Tuyết Nhi mím môi.
"Có thể đừng nhốt ông ấy không?" Giọng nói của Lăng Tuyết Nhi rất nhẹ nhưng Lạc Dật Long vẫn nghe thấy.
"Có thể. Có điềụ.." Lạc Dật Long ngả ngớn nhìn về phía Lăng Tuyết Nhi, sau đó nói đầy mờ ám "Phải xem biểu hiện đêm nay của em rồi."
"Có thể. Nhưng mà..." Lạc Dật Long ngả ngớn nhìn Lăng Tuyết Nhi, tiếp theo ám muội nói "Phải xem biểu hiện đêm nay của em."
Nhất thời, hơi thở nguy hiểm tràn ngập trong không khí, đồng thời, thời gian dường như cũng trở nên trôi rất chậm, bởi vì Lăng Tuyết Nhi cảm thấy bị ánh mắt cực nóng của Lạc Dật Long nhìn chằm chằm như vậy nên mỗi một giây đều rất là dày vò, cô nghĩ không ra nên cự tuyệt thế nào, cô từ trước tới bây giờ chưa gặp qua người nào vô liêm sỉ như Lạc Dật Long
"Cậu chủ Lạc, cậu không thể đối xử với cô chủ như vậy " Chú Ngô bên cạnh hình như cũng cảm giác được hơi thở nguy hiểm, đoán được ý của Lạc Dật Long, kích động hô lên.
Ông không thể trơ mắt nhìn cô chủ rơi vào vực sâu Ông hối hận, lúc tới nơi này, ông nên nghĩ biện pháp đưa cô chủ chạy trốn
Hiện tại nghĩ biện pháp liệu có còn kịp không?
"Còn không dẫn hắn đi xuống?" Ánh mắt sắc bén của Lạc Dật Long quét về phía vệ sĩ.
Lão già này thật sự là vướng bận Lúc nào cũng cản trở anh cùng Lăng Tuyết Nhi.
"Cậu chủ Lạc, cậu không thể đối xử với cô chủ như vậy Cậu sẽ hối hận đấy Cậu chủ Lạc, cậu chủ Lạc... Cậu sẽ hối hận đấy..." Chú Ngô bị vệ sĩ kéo càng ngày càng xa, thanh âm đau đớn vô cùng giống như nguyền rủa còn quanh quẩn trong phòng.
Nói nhăng nói cuội cái gì đấy? Lão già này thật đúng là xui xẻo Lạc Dật Long nới lỏng cà vạt, khiến cho cà vạt đang ngay ngắn trở nên lệch đi càng thêm lộn xộn.
Có thể nhìn ra được, tâm trạng của anh ta đang không được tốt.
Lăng Tuyết Nhi không muốn gây với Lạc Dật Long, không biết lát nữa anh ta lại còn nói những gì khó nghe nữa không. Dù sao, ít nhất hiện tại chú Ngô sẽ không phải chịu nỗi đau về thể xác, vì thế xoay người đi vào trong phòng.
Mới vừa vào cửa còn chưa kịp đóng cửa phòng, cô đã bị Lạc Dật Long ép sát vào tường, lưng cô bị đụng mạnh vào tường, đau đến nhíu mày.
Một tay Lạc Dật Long chống tại bức tường trên đầu Lăng Tuyết Nhi, ôm cô vào trong lòng mình, khoảng cách gần như vậy, Lăng Tuyết Nhi đã cảm nhận được hơi thở ấm áp kia, theo bản năng nghiêng đầụ
⬅ Trước Tiếp ➡