⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi muốn thử thách bản thân. Hy vọng chị có thể cho tôi một cơ hội.”
Chu Mạt mỉm cười, đứng dậy, chống một tay lên bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Thành Anh.
“Tôi có chút kỹ năng, chị muốn xem thử không?”
Thành Anh nhíu mày, nhưng chỉ vài giây sau liền gật đầu “Cô thử đi.”
Chu Mạt nhẹ nhàng gõ nhịp trên mặt bàn, bắt đầu diễn một đoạn thoại cô từng học khi quay phim trước đây.
Cô kiểm soát nhịp điệu rất tốt, dù là câu từ sắc bén hay ngắt quãng đầy cảm xúc, tất cả đều diễn ra tự nhiên, còn khéo léo thêm một chút hài hước. Ba cô gái phía sau không nhịn được bật cười.
Thành Anh híp mắt, lặng lẽ lắng nghe, đợi đến khi Chu Mạt kết thúc mới mở miệng hỏi
“Cô muốn theo đuổi diễn xuất?”
Chu Mạt gật đầu “Đúng vậy.”
“Đam mê từ nhỏ sao?”
Chu Mạt khẽ cười, gật đầu chắc chắn “Có thể nói vậy.”
Diễn xuất là lĩnh vực mà cô am hiểu nhất. Trước khi xuyên thư, cô đã lăn lộn hơn mười năm trong giới giải trí, còn giành được danh hiệu ảnh hậu khi còn trẻ. Cô hiểu rõ cơ hội là điều quan trọng nhất chỉ cần có chỗ đứng, sớm muộn gì cũng sẽ nổi tiếng.
Đến lúc đó, cô có thể cầm tờ giấy ly hôn ném trước mặt Tạ Sạn, đưa mẹ rời khỏi Tạ gia một cách đường hoàng.
Chu Mạt tuyệt đối sẽ không giống nguyên chủ, cũng không đi theo kịch bản cũ, để Tạ Sạn và Đỗ Liên Tây có một kết cục viên mãn bên nhau trọn đời.
Thành Anh quyết định ký hợp đồng với Chu Mạt, đồng thời ký luôn với ba nữ sinh còn lại. Ba người đó đều tốt nghiệp từ học viện điện ảnh, ban đầu định lập thành một nhóm, nhưng không tìm được công ty phù hợp. Không còn cách nào khác, họ mới đến công ty Thân Mộc tìm kiếm cơ hội. Đúng lúc công ty cũng đang phát triển, cần tuyển tân binh nên đã ký hợp đồng với họ.
Sau khi ký xong, Thành Anh cầm hồ sơ của cả bốn người rồi triệu tập cuộc họp.
Chu Mạt và ba nữ sinh ngồi đợi trong phòng họp.
Hơn một giờ sau, ba người kia được giữ lại, còn Chu Mạt thì theo Thành Anh đến phim trường ở thành phố bên cạnh.
Ngồi trong xe, còn chưa kịp hỏi gì, Chu Mạt đã thấy Thành Anh tựa lưng vào ghế, lấy ra một kịch bản đưa cho cô.
“Trước đây công ty có ký một diễn viên, định cho cô ta nhận vài vai quần chúng để rèn luyện. Nhưng cô ta thấy vất vả quá nên đã bỏ kịch bản chạy mất.”
Chu Mạt lập tức hiểu ý đây là cơ hội để cô tiếp nhận vai diễn này.
Thành Anh liếc nhìn Chu Mạt, thấy cô không có vẻ gì là không muốn, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô tiếp tục nói
“Hiện tại tài nguyên công ty còn hạn chế, có cơ hội nào thì sẽ cố gắng nắm lấy cho các cô...”
Chu Mạt mỉm cười gật đầụ Thành Anh cũng chỉ "ừ" một tiếng rồi không nói thêm gì nữa.
Lần này công ty ký hợp đồng với bốn tân binh, trong đó ba người kia rõ ràng có tư chất tốt hơn Chu Mạt. Vì vậy, họ được ưu tiên đưa đi huấn luyện trước. Còn Chu Mạt, Thành Anh không nói ra nhưng trong lòng cũng đã có quyết định nếu cô không thể hiện được gì, công ty cũng sẽ không phí sức nâng đỡ.
Chu Mạt nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô rất rõ tình thế của mình. Gương mặt này của nguyên chủ vẫn chưa đủ sức khiến công ty đặt nhiều kỳ vọng.
Trên xe, Chu Mạt tranh thủ đọc qua bốn kịch bản dành cho vai quần chúng. Nhân tiện, cô cũng xem qua thông tin về các đạo diễn. Theo như những gì cô đã tìm hiểu trước đó, cả bốn đạo diễn này đều là những tên tuổi có tiếng trong ngành. Nếu có thể diễn tốt, biết đâu cô sẽ lọt vào mắt xanh của họ.
Biết đâu đây lại là một cơ hội mới.
Có vẻ như công ty Thân Mộc cũng đang có kế hoạch riêng.
⬅ Trước Tiếp ➡