Chu Mạt lên lầu, vào phòng tắm rửa.
Cảm giác nghẹt mũi vẫn còn, nhưng ít ra cơn sốt hôm trước đã không còn hành hạ cô nữa.
Sáng hôm saụ
Chu Mạt rời giường, xuống lầu chạy bộ như thường lệ.
Tạ Sạn không có ở biệt thự, anh đã đi công tác.
Cô chỉ biết được điều này qua cuộc trò chuyện giữa dì Chu và chú Lâm tất nhiên, dì Chu không hề chủ động nói với cô.
Trước mắt, sự có mặt của Chu Mạt trong căn biệt thự này chẳng khác gì một quả bom nổ chậm.
Dì Chu và chú Lâm luôn giữ thái độ đề phòng, sợ cô sẽ lại gây chuyện. Dù sao, ngay cả chuyện ép cưới cô cũng từng làm, lần này đến đây, ai mà tin cô không có mục đích gì chứ?
Chu Mạt không bận tâm Tạ Sạn đi đâu hay làm gì. Cô chỉ lặng lẽ thu dọn, trang điểm sao cho trông tinh tế và sang trọng hơn một chút, rồi rời khỏi biệt thự. Hôm nay, cô có một mục tiêu đến công ty quản lý mà mình đã để mắt tới, tìm kiếm cơ hội phỏng vấn.
Công ty quản lý này có tên là Thân Mộc, đặt trụ sở ngay trung tâm thành phố. Bên ngoài trông khá sang trọng, nhưng khi bước vào, Chu Mạt mới phát hiện không gian bên trong khá nhỏ, chỉ là một văn phòng thuê tạm với diện tích hạn chế, có phần lộn xộn.
Trước khi xuyên sách, cô đã từng tiếp xúc với nhiều kiểu công ty khác nhau, nên nhìn qua là biết ngay những công ty như thế này rất dễ biến mất khỏi thị trường mà không ai hay biết.
Một cô gái tóc dài, trên tay ôm chồng tài liệu, vừa nhìn thấy Chu Mạt đứng ở cửa thì tiến lại gần dò hỏi. Ánh mắt cô ta không khỏi đánh giá từ đầu đến chân.
"Cô là ai?"
Chu Mạt mỉm cười lịch sự "Xin hỏi công ty có còn tuyển nghệ sĩ mới không?"
"Tuyển nghệ sĩ mới? Cô á?" Thành Anh tên của cô gái tóc dài lập tức nheo mắt nhìn kỹ hơn. "Cô tốt nghiệp trường nào? Trước đây từng tham gia bộ phim nào chưa? Theo tôi vào trong."
Nói xong, Thành Anh đưa tập tài liệu trên tay cho một nhân viên khác, rồi xoay người bước vào văn phòng gần đó.
Chu Mạt nhanh chóng bước theo saụ
Văn phòng khá rộng rãi, bên trong đã có ba cô gái trẻ ngồi sẵn, ai nấy đều xinh đẹp rạng rỡ, tràn đầy sức sống.
Cơ thể nguyên chủ này cũng chỉ vừa tốt nghiệp đại học, lẽ ra cũng nên toát lên vẻ tươi trẻ như vậy. Nhưng có lẽ do trước đây trải qua quá nhiều chuyện đau khổ, nên cô ấy luôn mang một vẻ u ám, trầm lặng.
Còn Chu Mạt, dù có xuyên vào thân thể này thì bản thân cô cũng đã gần ba mươi tuổi. Cô không thể nào bắt chước được sự hồn nhiên, vô tư như những cô gái kia. Thay vào đó, cô toát lên phong thái trầm ổn, chững chạc hơn.
Chính vì vậy, khi vừa bước vào phòng, cô cảm thấy mình và ba cô gái kia dường như không cùng một thế giới.
Thành Anh liếc nhìn Chu Mạt, rồi lại nhìn sang ba người còn lại, sau đó ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Chu Mạt khẽ mỉm cười, ngồi xuống cạnh ba người phụ nữ kia. Trên người cô toát ra một vẻ điềm tĩnh, mang đến cảm giác dễ chịu, khiến người khác vô thức có thiện cảm.
Thành Anh lặng lẽ quan sát Chu Mạt thêm vài lần.
Cô nhận lấy bản lý lịch từ Chu Mạt, lật xem qua một lượt. Đôi mày khẽ nhíu lại, rõ ràng là không mấy hài lòng.
Chu Mạt vẫn giữ thái độ bình thản. Dù sao cô cũng hiểu rõ lý do nguyên chủ vốn học chuyên ngành tài chính, dù có thêm chứng chỉ tiếng Anh nhưng hoàn toàn không liên quan gì đến nghề diễn viên.
Thành Anh đặt bản lý lịch xuống, ngước mắt nhìn Chu Mạt
“Tại sao cô lại muốn trở thành diễn viên?”
Trong lòng cô thầm đánh giá khí chất thì có, nhưng nhan sắc không đến mức kinh diễm. Giới giải trí vốn chẳng thiếu mỹ nhân, nếu không có tài năng thực sự, cô cũng không thể mạo hiểm nhận thêm người.
Chu Mạt đã sớm đoán trước câu hỏi này. Cô mỉm cười, trả lời tự tin