⬅ Trước Tiếp ➡
Chiếc minibus màu trắng đến thành phố điện ảnh vào khoảng đầu giờ chiềụ Khu phim trường này rộng lớn hơn nhiều so với thế giới trước đây của Chu Mạt. Đúng lúc trời đang giữa trưa, không khí nóng hầm hập.
Vừa bước xuống xe, Chu Mạt liền lấy điện thoại gọi cho dì Chu . Dù dì Chu có thích cô hay không, thì cô ra ngoài lâu như vậy, ít nhất cũng phải báo một tiếng.
Ở đầu dây bên kia, dì Chu nhận điện thoại, chỉ lạnh nhạt "ừ" một tiếng.
Chu Mạt khẽ cười, sau đó cúp máy rồi đi theo Giang Anh đến phim trường đầu tiên. Nơi này đang quay một bộ phim cổ trang, còn vai diễn quần chúng của cô chỉ đơn giản là ngồi xổm dưới đất ăn bánh màn thầu, hòa vào đám đông náo loạn với nữ chính.
Theo kịch bản, nữ chính sẽ tức giận vì bị trêu chọc, giậm chân, vung roi định đánh người. Đúng lúc đó, nam chính cưỡi ngựa lao đến, giật lấy cây roi, quấn tay ôm lấy nữ chính lên ngựa rồi dỗ dành cô.
Phim trường hoạt động rất quy củ, mọi thứ đang được chuẩn bị để quay. Giang Anh dẫn Chu Mạt đi chào hỏi mọi người, sau đó kéo cô vào khu hóa trang. Dù chỉ là một vai quần chúng, nhưng quy trình vẫn giống như một dây chuyền sản xuất mọi người xếp hàng dài chờ hóa trang và thay trang phục như thể một đàn lợn con chờ được "chăm sóc.”
Chu Mạt đã rất lâu rồi không trải qua cảm giác này, có chút mới lạ.
Trước đây, khi còn ở đỉnh cao sự nghiệp, Chu Mạt luôn có phòng hóa trang riêng, được cả một đội ngũ hơn chục người hỗ trợ từ đầu đến chân.
Chuyên viên trang điểm liếc nhìn cô một cái rồi quát lên "Còn đứng đó làm gì? Định để tôi ra đón chắc?"
Chu Mạt "..."
Cô vội vàng bước tới. Người chuyên viên trang điểm trừng mắt với cô, sau đó cầm bút kẻ lông mày bắt đầu tô vẽ.
"Còn chưa mặc trang phục à? Mặc vào cẩn thận một chút, đừng có làm hỏng lớp trang điểm của tôi Tôi không có thời gian sửa lại đâụ.."
Cô ta đang lải nhải trách mắng, nhưng đột nhiên giọng điệu thay đổi hoàn toàn khi nhìn thấy một người phụ nữ mặc bộ cẩm y màu hồng hoa rực rỡ. Vẻ mặt nghiêm khắc ban nãy lập tức trở nên cung kính
"Chị Liên Tây "
Nghe đến cái tên đó, Chu Mạt cứng đờ cả người. Cô từ từ xoay đầu lại, ngay lập tức chạm mắt với một gương mặt xinh đẹp tinh xảo.
Quyển sách này có nữ chính là Đỗ Liên Tây, người được cả thế giới trong truyện cưng chiều hết mực. Cô ta khẽ vén sợi tóc trên trán, ánh mắt kiêu ngạo lướt qua, chỉ gật đầu với chuyên viên trang điểm mà hoàn toàn không nhìn đến Chu Mạt, như thể cô chỉ là một cái phông nền mờ nhạt.
Chuyên viên trang điểm, người ban nãy còn thúc giục Chu Mạt mau chóng, giờ lại chẳng hề giục nữa. Ngược lại, cô ta còn tươi cười khen ngợi Đỗ Liên Tây
"Bộ trang phục này thật sự rất hợp với chị Liên Tây Kỹ thuật diễn của chị cũng quá xuất sắc rồi..."
Đỗ Liên Tây nhẹ nhàng mỉm cười "Cảm ơn."
Nói rồi cô ta xoay người rời đi. Nhưng chỉ mới đi được một bước, cô ta đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Chu Mạt.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng cuốn lấy một lọn tóc sau tai, Đỗ Liên Tây đột ngột chạm mắt với Chu Mạt.
Cô ta nhìn cô vài giây, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý, giọng điệu có chút chế giễu
"Kiểu tóc này cũng khá đẹp đấy. Ai làm cho vậy?"
Chu Mạt khựng lại một chút rồi đáp "Ở trung tâm thành..."
Chưa kịp nói hết câu, Đỗ Liên Tây đã ngắt lời
"Thôi bỏ đi, kiểu tóc này tôi cũng chẳng bao giờ dùng đến."
Chu Mạt “...”
Cô ta buông lọn tóc của Chu Mạt ra, rồi thản nhiên xoay người rời đi.
Xung quanh, mấy người đang chờ hóa trang đều đưa mắt nhìn về phía Chu Mạt đầy tò mò.
Chu Mạt liếc nhìn mình trong gương, thấy gương mặt nguyên chủ phản chiếu, cô khẽ cười lạnh.
Chuyên viên trang điểm tiếp tục dặm phấn lên mặt cô, lần này động tác có phần mạnh tay hơn. Chu Mạt cau mày, nhưng vẫn nhẫn nhịn.
⬅ Trước Tiếp ➡