⬅ Trước Tiếp ➡
“Tiểu Đa à, con xem muốn ăn gì nào.”
Tiền Tiểu Đa nói cảm ơn, rồi lấy ra một chai sữa và một túi bánh mì.
Túi bánh mì đó không lớn, chẳng mấy chốc Tiền Tiểu Đa đã ăn xong. Ăn xong, cô thấy hơi khô miệng nên uống luôn chai sữa trên tay.
Dương Thục Cầm vẫn luôn nhìn Tiền Tiểu Đa lại mở cái túi đen to đó ra, tha thiết nhìn cô “Tiểu Đa à, con xem còn thích ăn gì nữa không?”
Tiền Tiểu Đa khó từ chối, đành lấy thêm một quả táo.
...
Thế là suốt quãng đường tiếp theo, dưới sự “chăm sóc” của Dương Thục Cầm, Tiền Tiểu Đa cứ ăn liên tục. Mãi cho đến khi chú hai Tiền lái xe đến đích và dừng lại hẳn, cái túi đen lớn của Dương Thục Cầm cũng gần cạn đáy.
Tiền Tiểu Đa vừa bước xuống xe, không nhịn được liền ợ một cái.
Ăn no căng bụng rồi.
Dương Thục Cầm xách cái túi đen gần trống không, vui vẻ nói với chú hai Tiền “Ông xem, Tiểu Đa với Tiểu Bảo đúng là chị em ruột có khác.”
Chú hai Tiền đỗ xe xong, cầm chìa khóa liếc nhìn cũng vui vẻ nói “Lát nữa Tiểu Bảo gặp Tiểu Đa, chắc nó mừng đến mức la hét om sòm cho xem.”
Mặc dù Tiền Tiểu Đa không hiểu lắm, cô chỉ ăn suốt dọc đường thôi mà, sao hai người này lại rút ra kết luận như vậy được nhỉ. Nhưng phải nói rằng, nhờ những lời này, trái tim vốn còn chút xa lạ của Tiền Tiểu Đa bỗng cảm thấy gần gũi hơn mấy phần với người em trai chưa từng gặp mặt.
Vợ chồng chú hai Tiền dẫn Tiền Tiểu Đa đi thang máy từ bãi đỗ xe tầng hầm lên tầng hai mươi sáụ Sau đó họ dừng lại trước một cánh cửa.
Sau khi nhập mật khẩu, cửa mở ra.
Tiền Tiểu Đa vừa nhìn vào đã thấy một bà cụ ngồi trên sofa và bên cạnh bà cụ là một cậu bé mũm mĩm đang cắm cúi ăn vặt.
Hai người có lẽ nghe thấy tiếng mở cửa nên cũng ngẩng đầu nhìn về phía này.
Sau đó, Tiền Tiểu Đa thấy cậu bé mũm mĩm bỏ đồ ăn vặt xuống, phấn khích hét lớn “Mẹ ơi ”
Như một viên đạn pháo, cậu bé lao tới, xà vào lòng Dương Thục Cầm.
Cùng lúc đó, chú hai Tiền vẫn đi trước Tiền Tiểu Đa và Dương Thục Cầm cũng gọi lớn một tiếng “Mẹ ”
Rồi chạy về phía bà cụ đang ngồi trên sofa.
Dương Thục Cầm nắm tay Tiền Tiểu Bảo, ân cần hỏi han. Hỏi cậu bé gần đây có ngoan không, có học hành, ăn uống tử tế không. Còn trên sofa, bà nội Tiền cũng bắt đầu hỏi thăm chú hai Tiền đủ điềụ
Chú hai Tiền mắt hoe đỏ nói với bà nội Tiền “Mẹ, cuối cùng con cũng tìm được Tiểu Đa rồi. Mẹ biết không, lúc đó con nhìn con bé lần đầu tiên là biết ngay nó là con gái mình Vẻ ngoài của nó giống hệt mẹ lúc trẻ ”
“Thật sao?” Bà nội Tiền vô cùng ngạc nhiên.
Chú hai Tiền khẳng định chắc nịch “Tất nhiên rồi Nếu không thì mười mấy năm trôi qua, làm sao con nhận ra con bé ngay từ cái nhìn đầu tiên được?”
Tiền Tiểu Đa đứng ở cửa nghe vậy...
Sao cô lại nhớ hình như lúc chú hai Tiền và Dương Thục Cầm đến tìm, cô đang bị cô giáo tiếng Anh phạt đứng ở hành lang. Lúc đó hai người họ đâu có nhận ra cô, cuối cùng là do cô lên tiếng trước mà.
“Đó là Tiểu Đa phải không? Mau, lại đây, để bà nội nhìn kỹ nào ” Bà nội Tiền vẫy tay với Tiền Tiểu Đa.
Tiền Tiểu Đa bước tới.
Vừa đến bên cạnh bà nội Tiền, cô đã bị bà cụ kéo lấy cả hai tay, bắt đầu nhìn ngắm kỹ lưỡng.
Trong lúc bà nội Tiền ngắm nghía Tiền Tiểu Đa, chú hai Tiền bên cạnh vẫn nói “Mẹ, mẹ nhìn kỹ xem, mẹ xem đôi mắt con bé này, có phải giống hệt mẹ không.”
Mắt của Tiền Tiểu Đa là mắt hạnh nhân tiêu chuẩn, trông sạch sẽ và trong veo. Còn bà nội Tiền có lẽ do tuổi tác nên mí mắt sụp xuống, giống như một đường kẻ, chỉ khi nhìn người khác mắt mới có vẻ to hơn một chút, tròng mắt cũng đã bắt đầu vẩn đục.
⬅ Trước Tiếp ➡