Nói xong mắt, chú hai Tiền lại nói “Mẹ nhìn cái mũi này xem... giống chứ? Còn lông mày này, khuôn miệng này nữa... Thật sự, không thể giống hơn được nữa ”
Chú hai Tiền nói đến đâu, mắt bà nội Tiền lại nhìn chằm chằm vào Tiền Tiểu Đa đến đó. Cũng không biết có thật là giống bà cụ lúc trẻ không, nhưng sau một hồi chú hai Tiền nói như vậy, trong lòng bà cụ cũng thêm mấy phần thân thiết với đứa cháu gái thất lạc mười mấy năm này.
Đúng lúc này, chú hai Tiền bỗng “oa” một tiếng rồi khóc rống lên, làm bà nội Tiền giật mình.
Bà nội Tiền không để ý nhìn Tiền Tiểu Đa nữa, vội vàng lo lắng hỏi chú hai Tiền “Thằng hai, con sao vậy?”
Chỉ thấy chú hai Tiền mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói với bà nội Tiền “Mẹ, mẹ không biết đâụ Lúc đó con nhìn con bé gầy gò thế kia, lòng con xót lắm.”
Bà nội Tiền lại liếc nhìn Tiền Tiểu Đa nhỏ bé gầy gò, rồi lại nhìn dáng vẻ tròn vo của Tiền Tiểu Bảo đang được Dương Thục Cầm dắt đến sofa ngồi bên cạnh... Ừm, trông cũng đáng thương thật.
Chú hai Tiền tiếp tục khóc lóc “Mẹ ơi Con nhìn nó, giống như nhìn thấy mẹ hồi trẻ, một mình nuôi nấng anh em con... Hồi đó nhà mình nghèo, mẹ có chút gì ngon đều nhường cho anh em con, còn mình thì nhịn đói, cuối cùng đói đến mức gầy rộc cả người... Lòng con thật sự, thật sự rất khó chịụ”
Bà nội Tiền bị chú hai Tiền nói như vậy, nhìn lại Tiền Tiểu Đa, thực sự cảm thấy như đang nhìn thấy chính mình hồi trẻ, một mình cay đắng nhọc nhằn nuôi hai đứa con. Trong lòng bỗng dưng vừa thêm mấy phần thân thiết, lại vừa thêm mấy phần chua xót đồng cảm.
Thế nhưng, chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.
Chú hai Tiền vẫn tiếp tục “Mẹ, hồi đó con còn nhỏ, không giúp gì được cho mẹ, không hiếu thuận được với mẹ... Bao nhiêu năm nay, cứ nghĩ đến những khổ cực mẹ đã chịu vì anh em con, lòng con lại thấy áy náy.”
Bà nội Tiền vành mắt cũng đỏ lên “Thằng hai à...”
Chú hai Tiền đúng lúc nắm lấy tay bà nội Tiền, nhìn vào mắt bà cụ, chân thành tha thiết gọi một tiếng “Mẹ ”
“Con đau lòng lắm Cho nên con muốn bù đắp lại những tiếc nuối năm xưa ” Chú hai Tiền nói như vậy.
...
Đợi đến khi Diêu Diễm Thu và bác cả Tiền nghe thấy động tĩnh, chạy từ trên lầu xuống, thì thấy bà nội Tiền một tay kéo chú hai Tiền, một tay kéo một cô gái lạ. Bên cạnh, Dương Thục Cầm đang ôm Tiền Tiểu Bảo, thỉnh thoảng lại lau mắt.
Đến khi lại gần, hai người họ còn phát hiện trừ Tiền Tiểu Bảo ra, mắt của bà nội Tiền, chú hai Tiền và cả Dương Thục Cầm đều đỏ hoe.
Còn cô gái lạ mặt kia, vẻ mặt dường như là... hoang mang?
Chỉ một cái nhìn, Diêu Diễm Thu và bác cả Tiền đã xác định được thân phận của cô gái này – đứa con gái thất lạc mười mấy năm của em trai / chú út nhà mình.
Nghĩ vậy, Diêu Diễm Thu vội nở nụ cười “Mẹ, chú hai, đây là Tiểu Đa phải không ạ?”
Trước khi đi tìm Tiền Tiểu Đa, chú hai Tiền đã kể tình hình tìm hiểu được cho cả nhà nghe rồi. Nên việc Diêu Diễm Thu biết tên Tiền Tiểu Đa cũng không có gì lạ.
Chỉ là điều Diêu Diễm Thu không ngờ tới là, nghe bà ấy hỏi vậy, chú hai Tiền còn chưa kịp lên tiếng thì bà nội Tiền đã kéo Tiền Tiểu Đa sụt sịt mũi nói với bà ấy “Đúng rồi, thằng cả, Diễm Thu, đây là Tiểu Đa.” Rồi lại nói với Tiền Tiểu Đa “Tiểu Đa, đây là bác cả và bác gái của con, mau chào người đi.”
Tiền Tiểu Đa cất tiếng gọi hai người.
Bác cả và bác gái vội vàng lên tiếng đáp lại.
Rồi bà nội mắt rơm rớm nhìn bác gái và bác cả “Con bé này, khổ quá đi mất ”
“Hai đứa nhìn mà xem, tay chân con bé khẳng khiu thế kia, đói ăn cả đấy ”