Quả nhiên, tìm thấy mẹ mình là Diêu Diễm Thu trong bếp.
Thấy Diêu Diễm Thu, miệng Tiền Lệ Lệ liền trề ra, tức giận hét lên với bà ấy “Mẹ, rốt cuộc bao giờ Tiền Tiểu Bảo mới chịu về nhà nó hả Nó có nhà riêng mà, sao cứ ở lì nhà mình thế ”
Giọng nói hơi lớn, dọa Diêu Diễm Thu vội nhìn ra ngoài. Thấy phòng khách chỉ có Tiền Tiểu Bảo, bà mới thở phào nhẹ nhõm. Rồi bà quay lại, bực bội nói với Tiền Lệ Lệ “Con nói nhỏ thôi, kẻo lát nữa bà nội nghe thấy lại không vui bây giờ.”
Bà nội Tiền không vui thì không sao, bà cụ sẽ không mắng Tiền Lệ Lệ nhưng bà cụ sẽ đi tìm bác cả Tiền. Cũng không phải để mách tội, mà chỉ khóc lóc, khóc rằng bác cả vô lương tâm, cháu ruột ở nhà một lát cũng không dung chứa nổi. Rồi sau đó, người xui xẻo chính là Tiền Lệ Lệ.
Tiền Lệ Lệ từ nhỏ vì chuyện này mà bị bác cả mắng không ít, trong lòng sớm đã ấm ức vô cùng. Cũng vì thế mà càng ngày càng ghét Tiền Tiểu Bảo.
Diêu Diễm Thu nhìn thấy hết mọi chuyện trong mắt, đương nhiên là thương con gái mình. Nhưng chuyện trong nhà tất cả đều do bác cả Tiền quyết định. Bà ấy chỉ có thể dỗ dành, khuyên nhủ khi Tiền Lệ Lệ sắp nổi cáụ
Lần này cũng vậy.
“Thôi được rồi, nếu con thật sự không thích Tiểu Bảo, lát nữa cứ ở trong phòng mình đừng ra ngoài. Cần gì thì nói với mẹ, mẹ mang vào cho.” Diêu Diễm Thu chỉ có thể dỗ Tiền Lệ Lệ như vậy.
Nhưng đây là nhà cô ấy mà
Tiền Lệ Lệ tức đến dậm chân “Mẹ ”
Tại sao cô ấy phải trốn Tiền Tiểu Bảo, phải ở trong phòng không được ra ngoài chứ
Đúng lúc này, giọng bà nội Tiền vang lên từ phòng khách “Bảo Bảo của bà ơi, cháu ăn ít đồ ăn vặt thôi, không lát nữa không ăn được cơm tối đâụ”
Tiền Tiểu Bảo “Không, con cứ ăn đấy ”
Bà nội Tiền “Rồi rồi rồi, cháu cứ ăn đi.”
Sau đó, bóng dáng bà nội Tiền xuất hiện ở cửa bếp “Diễm Thu à, con rửa dâu tây trong tủ lạnh mang ra cho Tiểu Bảo ăn đi. Kẻo nó cứ ăn vặt mãi, ăn nhiều cái đó không tốt đâụ”
Nói xong, bà cụ lại quay về trông chừng Tiền Tiểu Bảo.
Tiền Lệ Lệ nhìn Diêu Diễm Thu răm rắp nghe lời bà nội bắt đầu rửa dâu tây, tức đến hai má phồng lên.
Diêu Diễm Thu thấy vậy “Ngoan, đừng giận nữa, lát mẹ rửa dâu tây xong sẽ mang riêng cho con một phần vào phòng nhé.”
Tiền Lệ Lệ “Đây không phải là vấn đề có mang hay không mang...”
Quan trọng là, tại sao cả nhà cô ấy phải hầu hạ Tiền Tiểu Bảo như vậy chứ
Lại nghĩ đến mấy ngày nay ở trong khu dân cư, cứ có người đến hỏi cô ấy “Nghe nói, con gái nhà chú hai mày tìm được rồi, sắp đón về phải không?” Những lời như vậy khiến tâm trạng Tiền Lệ Lệ càng tệ hơn.
Đây là có một Tiền Tiểu Bảo còn chưa đủ, còn phải thêm một Tiền Tiểu Bảo phiên bản 2.0 nữa hay sao?
…
Tiền Tiểu Đa ngủ một giấc, lúc tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng hôm saụ
Bên ngoài cửa sổ xe là những tòa nhà cao tầng san sát.
Tiền Tiểu Đa ngẩn ra một lúc, rồi mới ý thức được mình đang rời khỏi thôn Tiền gia, đi cùng vợ chồng chú hai Tiền trên đường tới thành phố A.
“Tỉnh rồi à? Có đói không? Ăn chút gì nhé?”
Lúc lên xe, chú hai Tiền ngồi ghế lái. Để ngắm con gái nhiều hơn, Dương Thục Cầm không ngồi ghế phụ lái mà ngồi cùng Tiền Tiểu Đa ở băng ghế saụ
Tiền Tiểu Đa vừa lên xe chưa được bao lâu đã ngủ thiếp đi, Dương Thục Cầm cứ chốc chốc lại ngắm gương mặt say ngủ của con gái.
Vì cứ luôn để mắt đến Tiền Tiểu Đa nên cô vừa mở mắt là Dương Thục Cầm biết ngay.
“Ăn tạm chút gì lót dạ đi, lát nữa là mình tới nơi rồi.” Nói là ăn tạm nhưng Dương Thục Cầm lại khoa trương lôi ra một cái túi đen rất to từ dưới gầm ghế.
Túi vừa mở ra, bên trong đầy ắp đồ ăn vặt và trái cây.