⬅ Trước Tiếp ➡
Phòng của cô ở phía đông của lầu hai, bà ngoại đã sớm đổi chăn đệm mới phơi nắng cho cô, ngủ vô cùng thoải mái, còn có hương thơm lưu lại trên thái dương, hôm nay bôn ba mệt nhọc, rất nhanh Ấu Nghi đã ngủ say.
Ánh trăng đầy sân, nhân gian vắng vẻ. Cô gái nhỏ ngủ vô cùng ngon giấc.
Ngày hôm sau thức dậy, cơm sáng đã làm xong, sau khi ăn Ấu Nghi đem chén đến bồn nước để rửa, chợt ngửi thấy hương hoa.
Cô lần theo mùi hương đến gần, thấy bà ngoại đang tưới hoa trong sân, hoa hồng xinh đẹp mang theo sự mới mẻ của sớm tinh mơ, gió khẽ phất qua, đẹp đến trêu người.
"Niếp Niếp dậy sớm thế? Ăn cơm chưa?"
Lúc này Ấu Nghi mới nhận ra sắc trời vẫn chưa sáng, vì thi đại học mà bản thân đã hình thành thói quen dậy sớm, sau khi thi xong đồng hồ sinh học vẫn chưa điều chỉnh được, đến giờ thì tự dưng thức dậy.
Tinh thần lại tốt trước nay chưa từng có.
"Rồi ạ."
Ấu Nghi đến gần bà ngoại, nói: "Để con làm cho."
Khi còn nhỏ cô thường tưới hoa giúp bà ngoại, hôm nay đã nhàn rỗi, trong lòng lại ngo ngoe rục rịch.
"Được, con cẩn thận gai hoa."
Bà ngoại đưa bình tưới và kéo cho cô, rồi vào trong nhà cho con mèo vàng mới dậy ăn.
Ấu Nghi nhận bình tưới, nhẹ nhàng tưới lên cánh hoa nở rộ, tưới đến bụi hoa cuối cùng.
Gốc hồng cuối cùng mọc bên cạnh cái giếng cổ, Ấu nghi nghiêng người, khe khẽ hát định tưới cho nó, khóe mắt lại nhìn thấy một mảng màu trắng.
Mảng màu trắng kia vòng quanh giếng, vòng ba vòng, bên trên còn có vảy, dưới nắng sớm lóe lên ánh sáng lạnh, như mỹ ngọc phát sáng, cực kỳ đẹp mắt.
Ấu Nghi cũng không có tâm tư thưởng thức, bình tưới khựng lại, đại não ngưng trệ trong vài giây, sau có mới phản ứng được là bản thân gặp một con bạch xà, còn là loại hiếm thấy, một con bạch xà vô cùng lớn và dài.
Đang muốn chạy vào nhà gọi bà ngoại tới, lại thấy con bạch xà kia dường như đang giật giật, cái đầu chôn trong thân vươn ra, nhìn cô gái nhỏ trước mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, nhất thời không một tiếng động.
Mắt nó nho nhỏ, hồng hồng, lại vô cùng chuyên chú nhìn chằm chằm vào cô, tựa như đang xác nhận gì đó.
Chỉ là Ấu Nghi quá kinh ngạc, không thể phát hiện ra tình cảm ẩn sâu trong đôi mắt kia.
Bị một đôi mắt như vậy nhìn chằm chằm không chớp mắt, Ấu Nghi hơi sợ, gió thổi qua, bàn tay cầm bình tưới run lên, bình tưới cứ vậy rơi trên đất.
Cô cúi người nhặt lên, bạch xà kia lại có động tác, thân rắn mở ra, dùng đuôi rắn cuốn bình tưới lên trước cô, đưa đến bên tay cô.
Ấu Nghi ngẩn người, chậm chạp không dám đưa tay ra nhận.
Bạch xà kia dường như có linh tính, biết cô kinh ngạc, cái đuôi quấn bình tưới còn quơ quơ trước mắt cô, giống như đang nhẹ nhàng thúc giục cô.
Thấy cô gái nhỏ còn chưa có phản ứng, đầu nhỏ của nó gật gật, dường như có chút oán trách.
Ấu Nghi đưa tay nhận lấy, tay cầm bình tưới còn đang run khe khẽ.
Bạch xà kia dường như có chuyện muốn nói, dựng thân thể lên, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc, đầu nhỏ ngẩng lên thật cao, gần như là nhìn thẳng vào cô.
Sau một giây, Ấu Nghi thấy cái miệng nhỏ khép mở, nhả ra tiếng người, vô cùng trong trẻo, còn có tinh thần phấn chấn của một cậu thiếu niên:
"Ấu Nghi, tôi là phu quân của em."
"Bộp---"

⬅ Trước Tiếp ➡