Bình tưới rơi xuống lần hai, lần này suýt chút nữa dập vào cái đầu đang dựng thẳng lên kia.
Bạch xà lắc mình tránh thoát, lại tới gần một chút, nghe được cô gái nhỏ lẩm bẩm:
"Đúng là còn chưa tỉnh ngủ.."
Thân rắn lặng lẽ quấn lên cẳng chân trắng mịn của Ấu Nghi, không cẩn thận nhìn thấy phong cảnh bên dưới váy, lại vội vàng lui ra, đầu nhỏ ửng đỏ.
"Đêm nay chờ tôi."
Để lại những lời này, bạch xà kia như tia chớp bò vào trong giếng cổ.
Cảnh xuân trong mơ (H)
Ấu Nghi trơ mắt nhìn bạch xà biến mất, ngơ ngác đứng yên hồi lâu không có phản ứng.
Mãi đến khi bà ngoại ôm con mèo vàng lớn đi tới, nhìn miệng giếng cổ kia, nghi ngờ nói:
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Giếng này mở ra khi nào nhỉ?"
"Meo meo.."
Kèm theo là hai tiếng mèo kêu lười biếng.
Niên Niên nhanh nhẹn nhảy khỏi lòng ngực của bà cụ, tựa như muốn tới gần miệng giếng kia, lại giống như ngửi được hơi thở kỳ lạ, toàn bộ thân mình co lại cong lên, là tư thế phòng ngự khi mèo gặp phải kẻ địch.
Bà ngoại đi tới, nhặt đồ che miệng giếng bị rơi ở kế bên, một lần nữa trùm lên giếng cổ.
Lúc này Niên Niên mới dịu lại, chậm rãi đi tới bên cạnh cô chủ nhỏ.
Cái đầu đầy lông cọ cọ vào cẳng chân Ấu Nghi, sự mềm mại ngứa ngáy từ chân len vào đáy lòng, kéo lý trí đã mất tận cuối chân trời trở lại.
"Niếp Niếp ngẩn người gì vậy?"
Bà ngoại chưa từng nhìn thấy bộ dạng này của cháu gái, quan tâm hỏi cô.
"À.. Không có gì ạ..
Ấu Nghi day day trán, lúc này ánh mặt trời cực gắt, không hề cố kỵ chiếu vào má cô gái nhỏ, đến lông tơ cũng có thể nhìn rõ, giống như quả đào hồng sắp rơi nhưng lại không rơi, vô cùng mịn màng.
Cầm lấy bình tưới nhỏ vẫn còn độ ấm, Ấu Nghi tưới nước cho gốc hồng cuối cùng.
Chắc là bản thân vừa mới thi xong, trong lòng ngổn ngang, chưa giải tỏa được nên mới nhất thời bị hoa mắt.
Lúc con người gặp được chuyện mà bản thân không thể dùng cách bình thường để giải quyết, vẫn luôn chọn cách lảng tránh hoặc là dùng lẽ thường để lừa gạt bản thân.
Ấu Nghi quyết định thuận theo tự nhiên.
Chạng vạng, cô gái nhỏ nhàn nhã nằm trên ghế mây ở sân sau, một quyển sách che khuôn mặt lại.
Niên Niên nằm trên xích đu được làm riêng cho nó, đang ngủ hình chữ X, bốn móng vuốt hướng lên trời, chỉ có cái đuôi thỉnh thoảng quét qua hoa tử đằng.
Ấu Nghi đang ngủ, lần này, cô lại có một giấc mơ càng thêm không thể tưởng tượng nổi.
Cô vẫn là ngồi dựa vào ghế mây kia, dây thừng dài treo trên giàn hoa tử đằng, gió nổi lên, ghế mây cũng đong đưa theo, một mảnh màu trắng lặng yên không tiếng động từ giếng bên cạnh bò tới.
Vòng qua những bụi hoa hồng rậm rạp, lướt qua Niên Niên ngủ say, đuôi rắn nhẹ nhàng chạm vào đuôi mèo, Niên Niên bất an meo lên một tiếng, con mèo luôn hoạt bát hiếu động kia, lúc này lại không tỉnh.
Mảnh màu trắng kia tới dưới chân cô.
Hai chân Ấu nghi lơ lửng trên không, trên mũi chân thả lỏng vắt một đôi giày, hơn nửa mu bàn chân lộ ra ngoài, đầy đặn trắng trẻo, theo ghế mây đong đưa, tựa như sự dụ hoặc không thể bắt lấy.