Cuộc sống không hề mài mòn tính tình của bà, bà cụ hiếu thắng, cởi mở, biết đọc biết viết, cũng biết trồng cây nuôi gà, Ấu Nghi đã từng thấy bà dùng loại bột bình thường nhất để làm ra món bánh ngọt tinh xảo phong cách phương Tây, sau đó ngồi một mình cạnh chiếc bàn gỗ nhỏ, nghe cổ khúc không biết tên, pha trà làm từ lá trà tươi hái trên đồng, trải qua buổi tối điềm đạm.
Loại thưởng thức này, không có nửa xu liên quan đến tiền tài.
Có thể là vì bà ngoại, từ nhỏ Ấu Nghi đã khác với người thường, cô vốn sinh ra đã xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, dưới sự dạy dỗ hun đúc như vậy, toàn thân như có một tầng sương mù mông lung, như trăng trong mây, trong suốt không dính bụi trần, chỉ có thể đứng nhìn từ xa.
Nhưng bản thân Ấu Nghi chưa từng cảm thấy như vậy, ngắt điện thoại của mẹ, Ấu Nghi lại gọi điện thoại cho Sở Chiêu, nói mình không thể cùng đi Ý với cậu ta, cũng thật lòng hy vọng cậu ta ở bên đó chơi vui vẻ.
Bên kia Sở Chiêu nói chuyến bay gần nhất vì tình hình thời tiết nên đến trễ, đang muốn gọi điện cho cô hẹn thời gian khác, lúc này vừa hay, hai người bèn tạm hoãn chuyện này lại.
Nghe xong hai cuộc điện thoại, Ấu Nghi không còn vẻ mệt mỏi lúc đầu, cô ngồi dậy, chán chường nhìn thời tiết hỏng bét bên ngoài cửa sổ xe.
Mưa tầm tã, sấm chớp rền vang, một tia sét thật dài bổ tới, dường như muốn bổ nát cửa sổ xe kiên cố.
Tia sét kia như con rồng trắng, quanh co uốn lượn, vốn là vật chết trong không trung, Ấu Nghi lại nhìn ra khí thế kiêu ngạo sắc bén.
Cô không nghĩ nhiều nữa, lại dựa vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bạch xà bên giếng.
Ô tô bon bon chạy qua đường nhỏ ở nông thôn, cuối cùng dừng trước hàng rào trồng đầy hoa hồng và tịch nhan [1].
[1] Tịch nhan: tên gọi khác của hoa bầu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Bà ngoại vẫn như xưa, dường như năm tháng vô cùng khoan dung với mỹ nhân, bà mặc chiếc áo khoác màu bạc không nhìn ra niên đại, đứng trước cửa chờ cô.
Ấu Nghi vừa xuống cửa xe, đã cười vẫy vẫy tay với bà ngoại.
Chú Trương lấy hành lý của cô xuống, đặt trong sân mang phong cách cổ xưa nhà bà ngoại, lễ phép chào hỏi bà rồi đi. Trước khi ông đi Ấu Nghi dặn ông báo với cha mẹ, cô muốn ở quê suốt kỳ nghỉ, khai giảng đến đón cô là được.
"Mấy năm không gặp, bé con càng lúc càng đẹp rồi."
"Bà ngoại đừng trêu con, dạo này con cảm thấy mặt hơi béo lên."
Ấu Nghi kéo tay bà ngoại, thỏ thẻ oán trách.
Lúc trước vì thi vào đại học, trong nhà sợ cô quá mệt, sức khỏe không chịu nổi, luôn để cho dì giúp việc nấu canh giò heo nhân sâm cho cô, cô bị nuôi béo lên mấy ký.
Trong lúc hai người nói chuyện phiếm thì đã đi vào nhà.
Trên bàn cơm đã bày đầy các món ăn cô thích, nhìn ngon và tinh xảo hơn dì giúp việc, Ấu Nghi thích loại ấm áp gia đình thế này.
Cơm nước xong, nói chuyện với bà ngoại một lúc, Ấu Nghi bèn trở về căn phòng cô ngủ lúc còn nhỏ.