Tiếp ➡
 Ấu Nghi
Mặt trời chói chang, ve kêu từng hồi, tháng sáu năm nay thời tiết cực nóng.
Ấu Nghi thi xong buổi cuối cùng, cả thể xác lẫn tinh thần đều mỏi mệt, ngoài cửa sổ mây đen cuồn cuộn, sấm chớp ẩn trong những đám mây lớn, dường như trong giây tiếp theo sẽ đâm thủng trời cao, bổ thẳng xuống đầu người.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Ầm Ầm.."
Một tiếng sấm lớn vang lên, Ấu Nghi từ trước đến nay luôn bình tĩnh tự kiềm chế, cũng bị giật mình run lên, suýt chút nữa đánh rơi chiếc dù trong tay.
Cô thấy hơi kỳ lạ, rõ ràng dự báo thời tiết nói tối nay không mưa, phụ huynh chờ bên ngoài trường thi cũng không mang theo đồ che mưa, mưa lớn xối xả thế này làm người ta không trở tay kịp.
May mà sáng nay ra cửa mẹ cô vì phòng ngừa lỡ như, nhét dù vào cho cô.
Tài xế trong nhà nhìn thấy cô từ xa, vội xuống xe, lội nước qua mắt cá chân khó khăn đi về phía cô, vẫy vẫy tay.
Ấu Nghi xoay tay lại, một bàn tay nắm cán dù, gió lốc từng cơn, dường như lập tức có thể thổi lật tán dù yếu ớt.
Rất nhanh chú Trương đã tới nơi, cầm cặp sách trong tay cô, đi bên cạnh cô phía mưa gió thổi tới, hộ tống Ấu Nghi lên xe.
Chiếc Bentley thương gia rộng rãi thoáng mát sạch sẽ, không gian trong xe rất rộng, Ấu Nghi vô cùng mệt mỏi, hạ ghế nằm xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tâm trạng của cô không tệ lắm, đề bài đều trong phạm vi dự đoán của cô, dựa theo giáo viên và mấy lần thi thử trước, mấy trường đại học đứng đầu trong nước hẳn là không thành vấn đề.
Cổ tay trắng như bạch ngọc che trên mắt, Ấu Nghi khẽ than một tiếng trong đáy lòng, quãng thời gian học cao trung cứ như vậy mà trôi qua.
Bây giờ cuối cùng cô đã hiểu ý cảnh của câu nói "thời gian trôi qua trên đầu bút" trong sách giáo khoa.
Điện thoại di động đột nhiên vang lên, là mẹ cô.
Ấu Nghi nhận cuộc gọi, giọng đầu dây bên kia cũng lạnh lùng trong veo như cô, vào những lúc như thế này thì có thêm chút độ ấm.
Đầu tiên là hỏi cô thi thế nào, Ấu Nghi tổng kết ngắn gọn để trả lời bà.
Sau đó mẹ cô nói tuần trước bà ngoại gọi điện tới, để bà chuyển lời với Ấu Nghi sau khi thi đại học xong có thời gian rảnh thì về quê ở mấy ngày.
Mấy năm nay bà cụ vô cùng nhớ cô, cũng gọi điện không ít, nhưng vì không quấy rầy Ấu Nghi thi đại học, mới cố ý dặn dò mẹ cô chờ cháu ngoại thi đại học xong mới hỏi.
Ấu Nghi suy nghĩ một lúc, rồi đồng ý.
Từ nhỏ Ấu Nghi được gửi nuôi ở nhà bà ngoại, cha và mẹ bận việc kinh doanh, rất ít khi chăm sóc cô, trong ấn tượng của mình, cô gần như là do một tay bà ngoại nuôi lớn.
Từ nhỏ đến lớn, người thân Ấu Nghi thích nhất chính là bà ngoại.
Bà ngoại là một tiểu thư khuê các danh xứng với thực, vào giai đoạn đặc thù kia gia cảnh xuống dốc, trăn trở chuyển về nông thôn.

Tiếp ➡