⬅ Trước Tiếp ➡

có, không có một xu nào hết Công chúa hạt đậu ngày xưa coi tiền như rác giờ đã nghèo xơ nghèo xác rồi HC kia bắt đầu đi chung, Cô nhắm mắt lại, bàn tay đặt ở nơi nóng rực kia bắt đầu di chuyển.
Cô nhấc tay lên, chạm vào dây lưng của anh, là sản phẩm giới hạn mang tên Florence nằm trong series Tình Nồng vừa mới được nhãn hiệu Gucci tung ra.
Cô thấy thật buồn cười, buồn cười đến mức muốn cuộn người ở trong lòng anh, nũng nịu bảo, Tiểu Tạ, anh kiếm được cái này từ tay đám người Ý kia bằng cách nào thế?
Thế nhưng, cô không thể cười nổi.
Giờ đây cô và anh đang chơi trò kim chủ, chỉ cần trò chơi này kết thúc, cô có thể đến trước mặt quản lý, tạm ứng tiền lương của một năm, thậm chí là hai năm.
Cô biết, lần này nhất định quản lý sẽ rất vui vẻ đưa chi phiếu cho cô.
Cô tháo thắt lưng anh ra, chạm vào quần lót bên trong.
Cô thầm than thở, Tiểu Tạ đã lớn hơn rồi.
Tay cô đang chạm đến thứ có thể giúp cô chống đỡ được tiền sinh hoạt trong vòng ba tháng.
Cô kéo mở quần anh, nhanh nhẹn luồn vào trong như cá bơi.
Cách lớp găng tay thật mỏng, cô chạm vào nơi nóng rực kia của anh, thứ trong lòng bàn tay rục rịch ngóc đầu, nhiệt độ nóng bỏng kia như xuyên thấu qua lớp găng tay.
"Không, không, không đúng, Tô Vũ." Anh khẽ cắn tai cô, dụ dỗ cô bằng chất giọng ngọt ngậy "Găng tay của cô thô ráp quá, tháo găng tay xuống đi." Tháo găng tay xuống đúng không?
Cô ngoan ngoãn gật đầu, đưa tay ra trước mặt anh, tháo từng ngón từng ngón của găng tay ra.
Tạ Khương Qua cũng không vội, cứ như đang thưởng thức một buổi biểu diễn, kiên nhẫn chờ đợi đến khi găng tay màu trắng hoàn toàn được tháo khói tay cô.
Bàn tay trần lại lần nữa chạm vào nơi nóng rẫy kia.
Có lẽ quá trình rất ngắn hoặc cũng có lẽ là dài dằng dặc, từ đầu đến cuối ánh mắt của anh vẫn trong veo chẳng nhuốm chút dục vọng, lạnh lùng nhìn thẳng vào cô.
Trông anh như một một vị thần trong bức họa được treo ở cung điện, hờ hững nhìn các tín đồ dưới chân mình.
Dưới ánh mắt hờ hững đó, cô nhắm hai mắt lại, cả người cứng đờ, chỉ có bàn tay cử động, lúc đầu còn trúc trắc, đến cuối cùng thì càng lúc càng nhanh.
Sau cùng, một thứ chất lỏng nóng hổi bắn vào ngực áo cô.
Như thể vừa được đại xá, cô lập tức đứng vụt dậy.
Tạ Khương Qua nhàn nhã cài lại thắt lưng, chỉnh trang quần áo như thể những việc vừa xảy ra chẳng khác khác gì một buổi biểu diễn nghệ thuật.
Tô Vũ đứng bên cạnh không nhịn được nhếch khóe môi.
Đúng là hoang đường Mấy giờ trước, cô thật không biết hóa ra giới hạn của mình có thể được mở rộng đến mức này.
Anh ngẩng đầu, đứng dậy khỏi ghế dựa, đưa tay vén gọn sợi tóc xõa trên trán cô, rồi rút khăn giấy trong hộp, tỉ mỉ lau sạch chất lỏng của mình dính vào trước ngực áo giúp cô.
Anh vừa cẩn thận lau vừa dịu dàng nói "Rất hoang đường đúng không?
Tô Vũ, chẳng phải ngày xưa chúng ta còn chơi trò hoang đường hơn chuyện này gấp mười lần hay sao?" Lau xong, anh cẩn thận giúp cô chỉnh lại cổ áo và đeo lại găng tay.
Hai người đứng đối mặt với nhau dưới chiếc đèn treo trang trí màu bạc.
Dường như họ đã trở lại trạng thái của một giờ trước, anh là hội viên kim cương, dẫn bạn gái đến đây để


⬅ Trước Tiếp ➡