Chương 6
thì dì út của cô có khả năng sẽ bị đuổi cổ ngay đấy." Cô chậm rãi nghiêng mặt cách xa anh ra, nhưng cũng chỉ kéo giãn được khoảng cách vài centimet, sau đó từ từ mở nút áo đồng phục của mình ra.
Nút thứ nhất rồi nút thứ hai, nhưng đến nút thứ ba lại bị Tạ Khương Qua cản lại.
Anh nói với cô "Cô hiểu lầm rồi.
Tôi đã có bạn gái, tôi và cô ấy có cam kết với nhau ba điều, à không đúng, không đúng, chỉ hai điều thôi, một là tôi có thể chơi đùa cùng các cô gái khác nhưng không được lên giường với họ, hai là tôi có thể mua rất nhiều nhẫn cho họ nhưng chiếc nhẫn được đeo lên tay cô dâu trước mặt cha xứ thì chỉ có thể thuộc về cô ấy mà thôi.
Vì vậy, Tô Vũ, cô nghĩ cách khác đi " Anh cố ý cọ thứ nóng rẫy kia giữa hai đùi cô, ánh mắt trong veo như hồ nước mùa thụ Cô muốn rời khỏi lồng ngực anh nhưng lại bị giữ chặt.
"Tô Vũ, đừng càn quấy." Anh nói như thể đang dỗ dành tình nhân của mình "Cái gọi là "Đi tìm thời gian đã mất" mà cô vừa nói khiến tôi khá có hứng.
Hay là giờ chúng ta cũng chơi trò đi tìm thời gian đã mất đi, ngày xưa toàn là tôi phải lấy lòng cô, bây giờ, đối lại đến lượt cô lấy lòng tôi vậy." Tạ Khương Qua nhíu mày nhìn cô gái trong lòng mình "Nói một cách chính xác hơn là, trước kia, cô là kim chủ, còn bây giờ đổi lại là tôi.
Tô Vũ, chỉ cần cô khiến tôi vui vẻ, tôi sẽ làm kim chủ hào phóng nhất thế giới này." Anh khẽ hít hà mùi hương tóc cô như chú mèo con, kéo tay cô đặt ở nơi nóng rực của mình.
Ban đầu tay của cô chỉ để yên bất động, hơi thở anh phả vào làn da nhẵn mịn của cô, rờn rợn đến mức khiến cô sởn cả tóc gáy, buộc cô tỉnh táo lại.
Khi màn đêm phủ xuống đường phố Tokyo, cô sẽ trở lại căn phòng trọ nhỏ như miếng đậu phụ của mình, cô hẳn sẽ gặp bà chủ nhà cau có vì cô chậm trả tiền thuê.
Vất vả lắm mới trấn an được bà chủ rời đi, khi cô đang định rót nước sôi vào tô mì gói, điện thoại lại vang lên, đó chính là điện thoại do bệnh viện gọi tới, nhân viên bệnh viện sẽ nhắc cô không thể kéo dài tiền viện phí của dì út cô nữa.
Cô vừa nghe điện thoại, vừa mở cánh cửa sổ duy nhất của phòng trọ, nhìn về tháp Tokyo đang đứng sừng sững giữa trời đêm, hít vào một luồng không khí mới, sau đó mỉm cười, xin xỏ nhân viên kia.
Nếu như đối phương là nữ, cô sẽ khiến giọng mình như đang khóc nức nở, nếu như đối phương là nam, cô sẽ khiến giọng mình hơi nũng nịụ Cuối cùng nhân viên phụ trách kia sẽ cho cô thêm chút thời gian để cô có thể nghĩ cách nộp được viện phí.
Sau khi ăn uống tắm rửa xong, cô sẽ mở chiếc máy vi tính để bàn cũ kĩ, nhận được thông báo có email, mở hòm thư ra, đám người ông Trương, cô Lý, bà Vương sẽ nhẹ nhàng nhắc nhở hoặc uy hiếp cô là lâu rồi tài khoản tiết kiệm của bọn họ vẫn chưa nhận được tiền.
Mỗi khi đọc xong cô đều gửi email hồi đáp rằng, thật xin lỗi, dạo này công việc bận quá, không có thời gian đến ngân hàng, cô sẽ tranh thủ thời gian gửi cho họ sớm nhất.
Nhưng thật ra thì, cho dù có thời gian cô cũng chẳng có tiền mà gửi cho bọn họ.
Đúng vậy, không