⬅ Trước Tiếp ➡

chọn trang sức, còn cô là người giới thiệu sản phẩm.
Anh nhìn cô với ánh mắt thương hại, ngón tay lướt qua từng đường nét trên mặt cô "Bây giờ cô đã hiểu sức ảnh hưởng của đồng tiền và sự khốn khổ của nghèo khó, cũng như hiểu rõ tâm trạng của tôi lúc đó chưa?
Mọi người luôn nói, Thượng Đế rất công bằng, trước đây tôi còn không tin, nhưng giờ tôi tin rồi.
Vì vậy công chúa hạt đậu à, những chuyện vừa xảy ra có thể xem như là sự an bài của Thượng Đế đấy." Tạ Khương Qua gấp gọn gàng tấm chi phiếu, kéo mở áo đồng phục cô ra, nhét tấm chi phiếu vào áo lót "Baby, đây là tiền boa, tôi rất hài lòng về thái độ phục vụ của cô.".
Từ đầu đến cuối, Tô Vũ vẫn đứng thẳng lưng, mãi cho đến khi hai cánh cửa lớn màu vàng kia từ từ đóng lại, cô mới chậm chạp nhấc hai chân, lê bước đến chỗ góc tường, dựa lưng vào tường thật sát, giống như nếu không có bức tường kia chống đỡ, cô sẽ tan biến ngay lập tức.
Một lúc sau, cô xoay người lại, úp mặt lên tường, mắt nhìn chằm chằm tay mình.
Vừa rồi cô đã dùng đôi tay này kiếm được bao nhiêu tiền nhỉ?
Cô rút tấm chi phiếu trong áo lót ra, cũng nhiều số 0 lắm Cô đếm từng con số.
Một triệu, một triệu Đúng như lời người kia nói, anh chính là kim chủ hào phóng nhất thế giới.
Cô nhìn tấm chi phiếu rồi bật cười khanh khách, sau đó miệng cô lại nếm được vị mằn mặn, ngón tay cũng ươn ướt.
Khốn kiếp Lạ thật, thứ đang dính trên tay cô là nước mắt đấy sao.
Cô nhìn ngón tay mình rồi ngẩn người, từ từ mở miệng.
"Tô Vũ, đã bao lâu mày không rơi nước mắt rồi?" Tô Vũ không nhớ nổi bao lâu rồi mình chưa khóc, có một lần cô khóc nhiều nhất, nước mắt rơi ào ào như vòi nước, đôi mắt ngấn lệ vô cùng điềm đạm đáng yêụ Sau đó, một người đàn ông nói cho cô biết một sự thật phũ phàng rằng Tô Vũ, sẽ có một ngày cô phát hiện ra rằng, nước mắt cũng chỉ như mấy bó cải trắng lớn bán ế ngoài chợ mà thôi.
Đúng là vậy thật Dần dần, da mặt cô cũng dày lên, trái tim cũng chết lặng, sau cùng Tô Vũ đã quên mất rằng mắt cô còn có thể rơi lệ.
Không ngờ hôm nay cô lại bị tên nhóc Tạ Khương Qua này đả kích đến mức mắt nhòe đi vì nước.
Tạ Khương Qua, Tạ Khương Qua, đã bao lâu cô không nhớ đến người này rồi?
Khi Tô Vũ còn đang nghĩ ngợi miên man thì Tạ Khương Qua đã ký xong giấy tờ đưa cho quản lý.
Tô Mạt Lệ đang đứng cạnh anh, người phục vụ mặc bộ đồng phục được cắt may tinh xảo cầm giấy chứng nhận cho bộ trang sức series Hoa Lan, lần lượt quét qua máy quét điện tử.
Tiếp theo, Tô Mạt Lệ cười như hoa kéo tay Tạ Khương Qua rời đi trước ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.
Tài xế mặc đồng phục mở cửa xe cho họ, chiếc Rolls royce màu xanh ngọc chạy trên con đường Tokyo Gynza, các cửa hàng hai bên đường đều là các nhãn hiệu khiến người ta ham muốn.
Ngồi trên xe sang, nắm tay người đàn ông có tiền, mang những vật phẩm tượng trưng cho cuộc sống cao cấp, đây chính là cuộc sống vẻ vang nhất trong mắt phụ nữ ở thời đại này.
Có rất nhiều người bất chấp tất cả vì muốn một cuộc sống như thế, thật không may, Tô Mạt Lệ cũng là một trong số đó.
Cô lẳng lặng ngồi đấy, mắt nhìn ra cửa sổ.


⬅ Trước Tiếp ➡