Chương 996
"Mẹ yên tâm đi, con sẽ đối xử với cô ấy thật tốt." Đường Diệc Sâm gật đầu, không cần Đường Tử Nhu nhắc nhở thì anh cũng sẽ đối xử với Cố Tĩnh Đình thật tốt, ở bên cô đến khi bạc đầụ
Bữa tối diễn ra vô cùng vui vẻ.
Đường Trạch trải qua mấy ngày tối tăm u ám nên bây giờ tâm trạng của ba người đang ngồi bên bàn ăn đều tốt vô cùng.
Nhất là Đường Diệc Sâm, anh rất vui.
"Mẹ, mẹ ăn cái này đi, tay nghề nấu nướng của thím Trung đúng là càng ngày càng tốt." Đường Diệc Sâm gắp thức ăn cho mẹ rồi lại gắp một miếng cá cho Cố Tĩnh Đình "Em đang mang thai, phải ăn nhiều cá đấy."
"Cảm ơn anh." Cố Tĩnh Đình cười rạng rỡ, sau khi suy nghĩ một lát, cô gắp một miếng thịt bò đặt vào bát Đường Diệc Sâm "Mấy hôm nay anh mệt mỏi quá rồi, anh cũng phải ăn nhiều vào đấy."
"Vợ thật tốt."
"Ối, ai là vợ anh vậy?" Cố Tĩnh Đình không thừa nhận "Bây giờ em vẫn là cô Cố đấy nhé."
"Thế à? Vậy thì anh phải biến em thành bà Đường càng nhanh càng tốt mới được."
Đường Diệc Sâm suy nghĩ một lát "Đợi qua khoảng thời gian này, anh sẽ cùng em quay về Bắc Kinh, bàn bạc với bố mẹ em về chuyện hôn lễ."
"Đúng đúng đúng, chuyện cưới gả phải bàn bạc nhanh nhanh một chút mới đúng." Đường Tử Nhu thấy tình cảm của con trai và Cố Tĩnh Đình tốt đẹp như thế thì cũng rất vui, ngồi bên cạnh mà gật đầu lia lịa, tɾong mắt thì tràn ngập sự vui vẻ vô cùng rõ ràng "Không nhanh lên, đợi đến khi bụng to hơn rồi thì mặc váy cưới sẽ không đẹp đâụ"
Hai người này đang muốn ép gả à? Cố Tĩnh Đình trợn tròn mắt.
"Để xem nào, bây giờ cũng là tháng Chín rồi, hay là cứ tổ chức hôn lễ vào tầm cuối tháng Chín đi. Diệc Sâm, con giải quyết chuyện cần làm nhanh nhanh một chút, sau đó thì nhanh chóng đón dâu vào cửa."
Đường Diệc Sâm cầu còn không được "Vâng ạ, con sẽ giải quyết tɾong vòng mấy ngày nữa rồi về Bắc Kinh cùng Tĩnh Đình."
Cố Tĩnh Đình định dở thói tính khí thất thường mà phản bác lại một chút nhưng lại nghĩ đến chuyện mình đang mang thai.
Thôi được rồi, để bụng to mà mặc váy cưới thì đúng là trông rất khó coi. Nhưng ôm một đứa bé đến hôn lễ thì còn khó coi hơn.
Thôi vậy cũng được, chờ Đường Diệc Sâm xử lý xong mọi chuyện thì hai người họ sẽ làm đám cưới.
Ăn cơm xong, Đường Diệc Sâm đến phòng của Đường Tử Nhu nói chuyện với bà ta, tiện thể nói cho bà ta nghe về những kế hoạch cũng như những dự định tiếp the0 của mình đối với Đường Môn.
Lúc anh về đến phòng thì Cố Tĩnh Đình đã tắm xong rồi, cô đang ngồi trên giường đọc sách.
Sau khi có thai, cô cũng giảm bớt thời gian tiếp xúc với máy tính và đïện thoại di động. Cô dành phần lớn thời gian rảnh rỗi vào việc đi dạo và đọc sách.
"Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm đi đến rồi ngồi xuống bên cạnh Cố Tĩnh Đình, anh rút quyển sách tɾong tay cô ra rồi ôm cô vào lòng "Cảm ơn em."
"Cảm ơn vì chuyện gì hả anh?" Cố Tĩnh Đình biết anh đang cảm ơn mình vì điều gì nhưng cô thực sự không cho rằng điều đó quan trọng. Cô vươn tay ra muốn lấy lại quyển sách mình đang đọc.
Nhưng Đường Diệc Sâm lại đặt hai tay lên vai cô, nhìn cô bằng ánh mắt thâm thúy xen lẫn vẻ thiết tha "Cảm ơn em vì đã thuyết phục mẹ anh, cảm ơn em vì đã khiến bà ấy bằng lòng nhượng bộ."