⬅ Trước Tiếp ➡

Anh không biết Cố Tĩnh Đình đã nói gì với Đường Tử Nhu, Đường Tử Nhu cũng không nói cho anh hay. Nhưng anh biết người có thể khiến mẹ mình thay đổi thái độ chắc chắn là Cố Tĩnh Đình.
"Đồ ngốc này." Cố Tĩnh Đình cười cười "Chuyện này thì có gì đáng để cảm ơn đâu anh? Em là người phụ nữ của anh nên đương nhiên là em phải nghĩ cách chia sẻ một phần gánh nặng̝ cho anh rồi."
Chỉ đơn giản là nói mấy câu mà thôi, cô thật sự không cảm thấy nhiều nhặn gì.
"Nhưng đối với anh mà nói thì chuyện này không chỉ đơn giản là vài câu nói."
Mà chuyện này đã chứng minh rằng Cố Tĩnh Đình thật sự đã chấp nhận anh, dù cô chưa hề nói tha thứ cho anh nhưng cô đã bắt đầu vì anh mà bỏ công bỏ sức rồi.
Với Đường Diệc Sâm mà nói thì đây chính là sự khích lệ lớn nhất.
"Nhưng với anh thì những lời nói đó của em khiến anh cảm thấy trân trọng vô cùng." Đáy mắt Đường Diệc Sâm dịu dàng đến mức có thể rỉ ra nước "Trước đây anh còn tưởng rằng tɾong lòng em sẽ giữ khoảng cách với mẹ anh đấy."
"Trong lòng em sẽ giữ khoảng cách với mẹ anh ư?" Cố Tĩnh Đình nghe anh nói thế thì không hiểu "Sao anh lại nghĩ thế?"
"Là do anh không tốt." Đường Diệc Sâm lắc lắc đầu, có lẽ là vì những câu mà trước đây Cố Tĩnh Đình nói với Đường Tử Nhu khiến bà ta tức đến mức đổ bệnh nên anh mới tưởng rằng Cố Tĩnh Đình không thích Đường Tử Nhụ
"..."
Cố Tĩnh Đình không biết tại sao Đường Diệc Sâm lại nghĩ như vậy nhưng cô không muốn anh hiểu lầm mình.
"Diệc Sâm, từ lúc anh nói cho em biết những chuyện mà trước đây mẹ anh đã làm với anh thì đúng là tɾong lòng em cảm thấy không được thoải mái."
Trẻ con vô tội thì việc gì phải trút giận lên người một đứa bé chứ?
Nên khi Đường Tử Nhu vì Đường Diệc Sâm mà tìm đến cửa để nói chuyện với cô thì cô chỉ cảm thấy bà ta đến tìm mình cũng là vì lợi ích cá nhân. Nên lúc đó cô nói chuyện cũng không khách sáo chút nào.
Nhưng mấy ngày qua, thấy Đường Tử Nhu vì Đường Diệc Sâm mà lo lắng không yên, cộng thêm chuyện lắng nghe suy nghĩ của bà ta, bà ta biết trước đây mình sai rồi. Trước đây có thể Đường Tử Nhu không phải là một người mẹ h0àn hảo nhưng bây giờ bà ta đang cố gắng trở thành một người mẹ tốt.
Đường Tử Nhu cố gắng trở thành một người mẹ tốt, mà Đường Diệc Sâm lại là một cậu con trai ngoan. Như vậy là đủ rồi.
"Nói vậy thì em cũng có phần sai." Thực ra tɾong lòng Cố Tĩnh Đình không phải là không quan tâm "Diệc Sâm, nếu không tại em thì anh cũng sẽ không bị Hiên Viên Diệu đe dọa. Là em có lỗi với anh."
Nếu không có cô thì Đường Diệc Sâm chắc chắn sẽ không thỏa hiệp một cách dễ dàng như vậy.
"Đồ ngốc này, dù không có em thì Hiên Viên Diệu cũng sẽ không bỏ qua cho anh mà."
Mấy ngày qua, sau những lần anh và Hiên Viên Diệu bàn giao công việc với nhau thì anh cũng bắt đầu biết Hiên Viên Diệu là người như thế nào rồi.
Đồng thời anh cũng biết đại khái về sự phân bố sản nghiệp của Long Đường.
Mặc dù trước đây, khi nói là sẽ tiếp quản Long Đường, Đường Diệc Sâm cũng đã có những suy tính và xem xét riêng của mình nhưng khi thực sự tiếp quản Long Đường rồi thì anh không thể không bội phục Hiên Viên Diệụ
Về phương diện quản lý thì ông ta đúng là bậc thầy.


⬅ Trước Tiếp ➡