Chương 995
"Diệc Sâm." Đường Tử Nhu biết mấy ngày qua mình đã làm khó con trai rồi "Thực ra không phải là mẹ giận con đâụ Mẹ chỉ đang tự trách bản thân mình thôi. Bây giờ mẹ nghĩ thông rồi, thực ra mọi chuyện cũng chẳng có gì cả. Có khi đây lại là kết quả tốt nhất rồi."
Thái độ của bà ta thay đổi quá nhanh, Đường Diệc Sâm h0àn toàn không hiểu tại sao đột nhiên bà ta lại nghĩ thông suốt mọi chuyện như thế.
Vậy là tɾong lòng anh lại bắt đầu thấp thỏm không yên, sợ rằng mẹ chấp nhận chuyện này chỉ vì mình.
"Mẹ, con xin lỗi, là con làm việc tùy hứng."
"Diệc Sâm." Đường Tử Nhu thở một hơi thật dài "Mẹ không trách con, chuyện này kết thúc ở đây nhé. Mẹ cũng chỉ có một yêu cầu thôi."
"Là gì thế mẹ?"
"Mẹ không cho phép con đổi họ Đường thành họ Hiên Viên." Tiếp quản Long Đường là một chuyện, mang họ của Hiên Viên Diệu lại là một chuyện khác.
Nếu trước đây Hiên Viên Diệu đã không muốn thừa nhận thân phận của Đường Diệc Sâm thì bây giờ cũng không cần nhận lại nữa.
"Mẹ à." Đường Diệc Sâm còn tưởng bà ta muốn nói chuyện gì "Mẹ yên tâm đi. Con mang họ Đường và cũng chỉ có thể là người nhà họ Đường mà thôi. Con bằng lòng tiếp nhận Long Đường là vì ông ta mắc nợ mẹ. Con muốn coi Long Đường như sự bù đắp mà Hiên Viên Diệu dành cho mẹ, cũng như là dành cho con."
Những tổn thương mà Đường Tử Nhu đã phải chịu không thể giải quyết bằng một câu xin lỗi.
Phải dùng Long Đường để lo lót cho Đường Môn, bảo vệ mẹ và vợ thật tốt, để họ có thể sải rộng cánh bay dưới bàn tay che chở của anh, bay cao bay xa, không lo không nghĩ.
Đường Tử Nhu không nói gì, hình như thay đổi cách suy nghĩ như thế này cũng không sai nhỉ?
Bà ta nhìn con trai mình, nở nụ cười đầu tiên với anh tɾong suốt những ngày qua.
"Diệc Sâm, cảm ơn con."
Cảm ơn con vì đã bằng lòng tha thứ cho mẹ, cảm ơn con vì đã không trách móc mẹ. Cảm ơn con vì sau khi bị mẹ làm tổn thương nhưng vẫn bằng lòng cho mẹ cơ hội để bù đắp.
"Mẹ." Vẻ mặt của Đường Diệc Sâm trông không được tự nhiên cho lắm, hai má anh thoáng qua vẻ hồng hồng "Người phải nói lời cảm ơn là con mới đúng."
Cảm ơn mẹ vì năm đó đã cho con sinh mạng, dù trước đây mẹ h0àn toàn không tình nguyện nhưng sự thật chính là như thế.
Nếu không có Đường Tử Nhu thì e là anh đã chết từ lâu rồi.
Mà anh cũng có thể coi những chuyện tɾong quá khứ đó là kinh nghiệm để tôi luyện bản thân.
"Thằng ngốc này." Đường Tử Nhu nở nụ cười rồi đứng lên "Đi thôi. Vợ con nói muốn xuống ßếp, mẹ thì nấu ăn không giỏi rồi, con bé nói là muốn xuống phụ giúp một tay nhưng không biết có đốt luôn cái ßếp đi không."
"Mẹ, mẹ coi thường Tĩnh Đình rồi đó. Tài nấu nướng của cô ấy không đùa được đâụ"
Cố Tĩnh Đình thực sự rất giỏi, dường như chuyện gì cũng không làm khó được cô.
Đường Diệc Sâm nghĩ đến Cố Tĩnh Đình thì khóe môi bất giác cong lên, không tài nào che giấu được vẻ hạnh phúc tɾong đáy mắt.
"Diệc Sâm, Tĩnh Đình là một cô gái tốt, con phải đối xử thật tốt với con bé nhé." Con trai tìm được hạnh phúc chính là niềm an ủi lớn nhất của Đường Tử Nhụ