Chương 983
Long Đường là của Đường Diệc Sâm mà Đường Môn cũng là của anh, cả hai đều do con trai mình quản lý nên ông ta tin rằng hai bên sẽ chung sống tɾong hòa bình.
Ông ta nói xong thì đi về phía Đường Diệc Sâm, nâng sợi dây chuyền có miếng ngọc hình đầu rồng lên một lần nữa.
"Hôm nay là ngày tôi nhận lại con trai, đồng thời cũng là sinh nhật nó nên tôi dùng Long Đường làm quà. Tôi tin rằng dưới sự quản lý của nó, Long Đường sẽ phát triển ngày một lớn ma͙nh hơn, cũng hy vọng tất cả mọi người có mặt ở đây sẽ nể mặt tôi, sau này sẽ chiếu cố con trai tôi nhiều hơn một chút."
Ông ta quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Đường Diệc Sâm, ý tứ tɾong mắt vô cùng rõ ràng.
Tôi đã làm xong yêu cầu mà cậu đề ra rồi, bây giờ đến lượt cậụ
Đường Diệc Sâm im lặng nhìn Đường Tử Nhu, bà ta vẫn giữ dáng vẻ như bị hù dọa suốt từ nãy đến giờ.
Hình như chuyện Hiên Viên Diệu nói lời xin lỗi và cảm ơn khiến bà ta không thể tin được.
Trái tim khẽ trôi nổi, anh có thể nhìn thấu những đau đớn và buồn bã suốt mấy năm qua của Đường Tử Nhụ
Bà ta xứng đáng nhận được lời xin lỗi này.
Anh đưa tay ra nhận lấy miếng ngọc hình đầu rồng trên tay Hiên Viên Diệu rồi nắm miếng ngọc lạnh lẽo tɾong lòng bàn tay.
Anh nhìn về phía những người có mặt tɾong đại sảnh rồi giơ miếng ngọc trên tay lên, không nói lời nào nhưng biểu lộ rằng anh đã tiếp nhận thân phận và trở thành người kế thừa Long Đường.
Hai ba con đứng chung một chỗ, mặc dù bề ngoài chẳng có điểm nào giống nhau nhưng khí thế trên khuôn mặt thì chẳng khác nhau chỗ nào.
Hiên Viên Diệu vô cùng hài lòng, h0àn toàn không để ý đến vẻ kỳ quái trên mặt hai đứa con sinh đôi của mình.
Sắc mặt của Hiên Viên Long trông rất khó coi, Hiên Viên Phượng Tây cũng thế.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, cũng biết Hiên Viên Diệu đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyện ngày hôm nay rồi.
Ông ta làm như vậy thì rốt cuộc ông ta đặt họ ở đâu?
Mê Điệt Hương h0àn toàn không quan tâm đến mấy chuyện tréo ngoe này, thậm chí tɾong lòng cô ta còn cảm thấy khá hả hê.
Không cần nghĩ thì cô ta cũng biết Hiên Viên Long muốn kế thừa Long Đường đến mức nào, thế mà bây giờ Hiên Viên Diệu lại giao Long Đường cho một người không mang họ Hiên Viên, anh ta khó chịu lắm nhỉ? Ghen tỵ lắm nhỉ?
Nhưng khi nhìn thấy vẻ kỳ lạ hiện rõ tɾong đáy mắt Hiên Viên Long thì đột nhiên tɾong lòng Mê Điệt Hương lại thoáng qua vài phần mất mát mà chính cô ta cũng không lý giải được.
Viên Diệu, rốt cuộc là bất hạnh đến cỡ nào?
Những người có mặt tɾong đại sảnh đều ôm một suy nghĩ khác nhau, nhưng không ảnh hưởng đến quyết định của Hiên Viên Diệụ
Ông ta vừa vỗ vỗ tay thì những người hầu được đào tạo bài bản đã bưng rượu và thức ăn lên.
Không biết từ lúc nào mà tɾong phòng khách có thêm một chiếc bàn dài, trên mặt bàn bày đầy đồ ăn ngon.
Hiên Viên Diệu nhìn về phía đám đông, cầm một ly rượu trên tay người hầu rồi dẫn Đường Diệc Sâm đi về phía đám người kia.
"Cảm ơn mọi người vì hôm nay đã đồng ý tham dự, sau này vẫn phải cậy nhờ mọi người cho Long Đường vài phần thể diện."
Đây chắc chắn chỉ là một câu nói xã giao. Đôi bên hợp tác nhiều năm như vậy rồi, dĩ nhiên là ai cũng sẽ nể mặt Hiên Viên Diệụ