Chương 982
Người đàn ông này, người đàn ông đáng chết này, bà ta vô cùng kích động, chỉ muốn cho ông ta một bạt tai.
Hai tay bà ta siết chặt lại, chuẩn bị giơ lên.
Trông Hiên Viên Diệu có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều so với sự kích động của Đường Tử Nhụ
Nói một câu xin lỗi thôi mà, đàn ông co được thì dãn được.
Ông ta càng bình tĩnh thì Đường Tử Nhu lại càng khẩn trương, trên mặt cũng bắt đầu lộ ra ý muốn giết người. Nếu trên tay đang cầm súng thì chắc chắn bà ta sẽ nổ súng chết cùng Hiên Viên Diệu mà không chút do dự.
Hiên Viên Diệu không thèm để ý đến vẻ căm hận và ý muốn giết người đang trào dâng tɾong mắt Đường Tử Nhụ
Liếc mắt nhìn những người đang có mặt tɾong đại sảnh, ông ta vuốt vuốt tay.
"Có một chuyện mà tôi vẫn chưa từng công bố. Ba mươi năm trước, tôi và người này, cũng chính là bà Đường Tử Nhu của Đường Môn đã từng có một khoảng thời gian yêu đương. Sau đó vì một vài nguyên nhân mà mỗi người một ngả, lúc đó tôi không biết rằng bà Đường đã sinh ra Đường Diệc Sâm, cũng chính là con trai tôi."
Ông ta nói nhưng không hề nhìn Đường Tử Nhu lấy một cái.
Đường Tử Nhu nghe ông ta nói vậy thì vẻ mặt trông còn khó coi hơn, cái gì gọi là "vì một vài nguyên nhân"?
Rõ ràng là ông ta bỏ rơi mình mà bây giờ lại nói thành "mỗi người một ngả"? Đúng là đáng mỉa mai, thật sự rất đáng mỉa mai.
Không chỉ Đường Tử Nhu mà ngay cả Hiên Viên Long và Hiên Viên Phượng Tây cũng cảm thấy rất đáng mỉa mai, tɾong lòng họ bắt đầu cuộn trào nhưng không một ai ngăn Hiên Viên Diệu nói tiếp.
"Tôi và con trai tôi mới chỉ nhận lại nhau thời gian gần đây, cảm ơn bà Đường vì đã dạy dỗ con tôi rất tốt." Lúc nói câu này, cuối cùng thì Hiên Viên Diệu cũng đưa mắt nhìn về phía Đường Tử Nhụ
"Cảm ơn bà, nhiều năm qua bà đã vất vả rồi."
Hai chấn̵ Đường Tử Nhu mềm nhũn ra, nếu không có Cố Tĩnh Đình đứng bên cạnh thì có lẽ bà ta đã ngã xuống rồi.
Mình vừa nghe thấy gì vậy? Hiên Viên Diệu cảm ơn mình ư?
Chuyện này còn khiến bà ta kinh ngạc hơn cả việc thế giới này xuấthiện mưa máụ
Mà những lời tiếp the0 của Hiên Viên Diệu càng khiến bà ta kinh sợ hơn.
"Năm đó còn trẻ, ngông cuồng và bồng bột nên đã làm mích lòng bà Đường. Tôi xin lỗi, những chuyện tɾong quá khứ đều là lỗi của tôi. Mong bà không để bụng, I"m sorry."
Giọng điệu không nhẹ, âm thanh phát ra không cao cũng không thấp, thái độ có thể coi như thành khẩn. Đây là sự nhượng bộ lớn nhất mà Hiên Viên Diệu có thể làm rồi.
Đường Tử Nhu h0àn toàn không dám tin, Hiên Viên Diệu bằng lòng thừa nhận sai lầm của ông ta ư?
Cuối cùng thì ông ta cũng nhận sai rồi ư?
Không ngờ ông ta lại làm như thế.
Môi Đường Tử Nhu khẽ mấp máy nhưng không nói thành lời, chỉ có thể nhìn Hiên Viên Diệu bằng ánh mắt kinh ngạc.
Dáng vẻ đó của bà ta khiến Hiên Viên Diệu cau chặt mày lại nhưng ông ta đã h0àn thành yêu cầu mà Đường Diệc Sâm đề ra rồi, thế nên...
"Mong sau này bà có thể rộng lòng, cũng có thể để Đường Môn và Long Đường chung sống với nhau một cách hữu nghị."
Khóe miệng của đám Cao Bác không tự chủ được mà cũng khẽ giật giật.
Cố Tĩnh Đình cũng nhìn Hiên Viên Diệu, chuyện này mà cũng cần phải nói à?