⬅ Trước Tiếp ➡

Sau đó có một người mới ngoài bốn mươi tuổi giơ ly rượu lên, nhìn về phía Đường Diệc Sâm bằng ánh mắt giả bộ như đang thương cảm.
"Chúng ta cạn ly trước, mong sau này có thể hợp tác suôn sẻ."
"Cảm ơn." Đường Diệc Sâm cũng nâng ly rồi trả lời bằng giọng nhàn nhạt, không cố gắng lấy lòng mà cũng chẳng lạnh nhạt.
Long Đường kinh doanh rất lớn nên dù không hợp tác với những người này thì anh cũng không phải chịu tổn thất gì cả.
Nhưng thái độ điềm tĩnh như vậy khiến những nhân vật lớn có mặt ở đây cảm thấy Đường Diệc Sâm khá được.
Tằng Bộ Vân và Đường Diệc Sâm đã quen biết nhau từ trước, anh ta cũng giơ ly lên, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười nhẹ "Chúc mừng anh, cuối cùng cũng có được thứ mình muốn rồi."
Đường Diệc Sâm nghe vậy thì đầu lông mày khẽ nhíu lại, nhưng nếu không nhìn kỹ thì sẽ không nhận ra. Vì Tằng Bộ Vân nói tiếng Trung nên anh cũng không khách sáo nữa.
"Nếu là anh thì đúng là "đạt được thứ mình muốn" đấy, nhưng với tôi mà nói thì chỉ là đe0 thêm gông cùm xiềng xích vào người mà thôi."
Quyền lực lớn đồng nghĩa với tâm huyết bỏ ra cũng nhiều và trách nhiệm trên người cũng sẽ rất nặng̝ nề.
Không phải tất cả mọi người đều thích đứng trên cao.
Tằng Bộ Vân nhún vai, cảm thấy thái độ của Đường Diệc Sâm có phần kỳ lạ.
Trước đây anh ta đã từng giúp Đường Diệc Sâm không ít lần nên thái độ vừa rồi của anh khiến anh ta cảm thấy khá khó chịụ
Nhưng anh ta cũng không phải loại người nịnh hót người khác để trèo lên. Nếu Đường Diệc Sâm đã không muốn tiếp xúc với anh ta thì anh ta sẽ đi tìm người khác.
Anh ta cầm ly rượu vang, cất bước đến trước mặt Cố Tĩnh Đình.
Vừa rồi Cố Tĩnh Đình cảm thấy Đường Tử Nhu có vẻ không được bình thường cho lắm, cô nắm lấy tay bà ta, trên mặt thoáng qua vài phần lo lắng
"Bác không sao đấy chứ?"
Đường Tử Nhu vẫn đứng yên tại chỗ.
Ba mươi năm, đằng đẵng ba mươi năm.
Cuối cùng thì bà ta cũng chờ được một lời xin lỗi của Hiên Viên Diệụ
Nhưng lời xin lỗi này lại đến vì con trai của bà ta.
Đường Tử Nhu cảm thấy vô cùng châm biếm, cũng lại cảm thấy chua xót tɾong lòng.
Trong đầu lẫn lộn cả trăm loại cảm nhận nhưng Đường Tử Nhu không hề nhúc nhích, chỉ kinh ngạc đứng yên ở đó.
Bộ dạng này của bà ta khiến Cố Tĩnh Đình cảm thấy không ổn, cô muốn đỡ Đường Tử Nhu ngồi xuống nhưng bà ta lại không động đậy.
"Bác à?"
"Tĩnh Đình." Giọng nói ấm áp loáng thoáng truyền đến, Cố Tĩnh Đình ngoảnh mặt lại thì thấy Tằng Bộ Vân đang tiến về phía mình, trên tay cầm the0 một ly rượụ
Kể từ cuộc gọi tɾong phòng làm việc đó, Cố Tĩnh Đình chưa từng gặp lại anh ta thêm lần nào.
Bây giờ cô mới kịp phản ứng lại.
Hôm đó Tằng Bộ Vân nhắc nhở cô nên cẩn thận người bên cạnh, là Chiêm Thiệu ư?
Cố Tĩnh Đình hơi oán giận. Cô vô cùng khó chịu với kiểu nói chuyện chỉ nói một nửa, bày tỏ thái độ cũng không đến nơi đến chốn của Tằng Bộ Vân. Thế nên cô chỉ nhìn thoáng qua anh ta một lần rồi quay lại nhìn Đường Tử Nhụ
"Bác, nếu bác cảm thấy không thoải mái thì để tôi dìu bác về nghỉ ngơi, được không?"
Đường Tử Nhu vẫn đứng yên tại chỗ, Tằng Bộ Vân thì lại bắt đầu trêu ghẹo.
"Chậc chậc, còn chưa kết hôn mà em đã thực hiện tốt mối quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu rồi à?"


⬅ Trước Tiếp ➡