Chương 978
Đường Diệc Sâm có tính cách nhẫn nại, thủ đoạn gọn gàng, đối nhân xử thế vô cùng thận trọng lại còn biết tính toán, làm việc luôn đặt chuyện lớn lên hàng đầu, còn có tính cách can đảm nên ông ta vô cùng hài lòng với đứa con trai này.
Đến lúc này rồi mà Đường Diệc Sâm vẫn có thể uy hiếp ngược lại Hiên Viên Diệu thì càng chứng tỏ một điều rằng anh rất được lòng ông ta.
Nhưng xin lỗi Đường Tử Nhu ư?
Xin lỗi Đường Tử Nhu ư?
Ông ta, đường đường là chủ nhân của Long Đường mà lại xin lỗi Đường Tử Nhu ư?
Hiên Viên Diệu cảm thấy không thoải mái, hơn nữa nên dùng từ "khó chịú để hình dung.
Ông ta không thèm để ý đến Đường Tử Nhu, một người phụ nữ thuộc về quá khứ như bà ta thì có gì mà để ý?
Cứ coi như năm đó ông ta có lỗi với Đường Tử Nhu đi, nhưng những năm qua còn có nhiều người phụ nữ khác bị ông ta làm tổn thương hơn ấy chứ.
Chẳng nhẽ ông ta cũng phải đi xin lỗi tất cả những người đó à? Đùa cái gì mà vui vậy?
Ông ta im lặng không nói, rõ ràng là không tình nguyện.
Vẻ yên lặng bao trùm bên tɾong đại sảnh, Noorkov và mấy người kia đều đưa mắt nhìn nhau, không ai hiểu hai ba con nhà này đang làm gì.
Đám Cao Bác thì không có thời gian chú ý tới động tĩnh của Đường Diệc Sâm và Hiên Viên Diệu, tinh thần của họ đều đặt hết lên người Đường Tử Nhụ
Họ đều là trẻ mồ côi được Đường Tử Nhu nhận về nuôi. Mặc dù cách làm trước kia của Đường Tử Nhu có phần khiến người ta không thể chấp nhận được. Nhưng vì được Đường Tử Nhu đào tạo nên lúc nào họ cũng quan tâm đến tâm trạng của bà ta.
Đường Diệc Sâm cũng không vội, nếu hôm nay những người này đã có mặt ở đây thì cứ để họ chứng kiến chuyện này đi.
Và anh thì dám chắc một điều rằng Hiên Viên Diệu sẽ chấp nhận yêu cầu của anh. Nếu ông ta không đồng ý thì Đường Diệc Sâm cũng sẽ mặc kệ đề nghị của ông ta mà rời khỏi đây.
Anh không cảm thấy mình sai, đúng là anh đã nhận lời nhưng anh cũng không nói với ông ta rằng mình sẽ tiếp quản Long Đường vào ngày tháng năm nào. Thế nên dù Hiên Viên Diệu có bực mình thì ông ta cũng không thể làm gì được.
Đường Tử Nhu h0àn toàn không để ý đến mọi chuyện đang diễn ra xung quanh, bà ta cũng không biết Đường Diệc Sâm và Hiên Viên Diệu đang nói gì với nhau, chỉ đừng đờ người ra ở đó.
Hai tay siết chặt lại thành hình nắm đấm, biểu lộ rõ ràng sự căm hận của mình.
Đúng thế, là căm hận.
Cố Tĩnh Đình vẫn đứng bên cạnh Đường Tử Nhu nên dĩ nhiên là cô có thể cảm nhận được sự giận dữ mà bà ta phát tiết ra ngoài.
Nhưng cô không nói gì cả, cô không biết quá nhiều về những chuyện đã xảy ra năm đó nên không thể phân tích được gì.
Cô chỉ biết nếu chuyện Đường Diệc Sâm tiếp quản Long Đường là chuyện bắt buộc phải làm thì cô sẽ tranh thủ lôi kéo nhiều lợi ích nhất có thể về cho anh.
Cô cũng giống Đường Diệc Sâm, mặc dù là cô chủ của Kỳ Lân Đường nhưng cô cũng là người làm ăn.
Liếc mắt thấy vẻ mặt trắng bệch của Đường Tử Nhu thì cô đưa tay ra nắm lấy tay bà ta the0 bản năng.
"Bác, bác nên tin tưởng Diệc Sâm, anh ấy làm chuyện gì thì cũng đều nắm chắc cả rồi."