Chương 977
Vẻ mặt của Hiên Viên Diệu trở nên lạnh lẽo "Tôi không thể cưới bà ta được, nếu cậu muốn..."
"Tất nhiên là không phải vậy." Dù Hiên Viên Diệu muốn cưới thì cũng phải đợi Đường Tử Nhu đồng ý gả. Mà Đường Diệc Sâm thì dám chắc một điều rằng Đường Tử Nhu tuyệt đối sẽ không gả cho Hiên Viên Diệụ
"Ông đã làm nhiều chuyện quá đáng với mẹ tôi, để bà ấy một thân một mình nuôi tôi khôn lớn. Ông không cảm thấy rằng bản thân mình vẫn nợ bà ấy một lời xin lỗi sao?"
"Cậu muốn tôi xin lỗi mẹ cậu?" Hiên Viên Diệu còn tưởng mình vừa nghe được một câu chuyện cổ tích "Hiên Viên Diệc Sâm, cậu đùa gì vậy?"
"Tôi không đùa." Đường Diệc Sâm là Môn chủ của Đường Môn nhưng anh cũng là người làm ăn trên thương trường. Khóe môi anh khẽ nhếch lên, tɾong mắt hiện rõ vẻ suy tính "Ông có thể không đồng ý, ông cũng có thể không cần xin lỗi mẹ tôi. Mà nếu đã vậy thì hôm nay tôi cũng có thể không tiếp nhận Long Đường. Dù sao tôi cũng chỉ đồng ý sẽ tiếp quản Long Đường thay ông chứ cũng không nói là hôm nay sẽ tiếp quản."
"Cậu đang đe dọa tôi?" Vẻ mặt của Hiên Viên Diệu khẽ thay đổi "Đường Diệc Sâm, cậu dám đe dọa tôi đấy à?"
"Tôi chỉ học hỏi ông thôi." Đường Diệc Sâm dám khẳng định một điều, hôm nay Hiên Viên Diệu chơi lớn như vậy là muốn tạo thế lực cho mình. Chỉ riêng điều này thôi là cũng có thể nhìn ra ông ta thực sự muốn anh tiếp quản Long Đường.
Đồng thời cũng có thể nhìn ra được, ông ta mong sau khi anh tiếp quản thì có thể đưa thế lực của Long Đường lên một tầng cao mới.
Đường Diệc Sâm h0àn toàn có thể làm được những chuyện đó. Nhưng anh cũng muốn Hiên Viên Diệu thực hiện những điều kiện mà anh đưa ra "Nếu ông không xin lỗi mẹ tôi, bày tỏ thành ý của mình tôi bây giờ tôi sẽ rời đi với mẹ, phá hỏng thể diện của ông."
"Cậu muốn đi thì cũng phải xem xem mình có khả năng đấy không đã." Đây là Long Đường, là địa bàn của Hiên Viên Diệụ
"Đúng là ông có thể giam giữ tôi, giam giữ Tĩnh Đình hay thậm chí là giam giữ cả mẹ tôi giống như cái cách mà trước đây ông đã từng làm. Nhưng tôi cũng có thể không tiếp quản Long Đường. Chúng ta dây dưa, hao phí thực lực với nhau, sau đó nhường lại thế giới ngầm cho những người này. Sada Tokihiko, Tằng Bộ Vân, còn có Đỗ Tứ Hải, Noorkov và cả Joseph Nonanno đều sẽ coi ông như một trò đùa, chỉ một người thừa kế thôi mà cũng không giải quyết được."
Sắc mặt của Hiên Viên Diệu trông rất khó coi, nên dùng từ "xấu xí" để hình dung thì đúng hơn.
Bảo ông ta xin lỗi Đường Tử Nhu?
Mơ mộng cái gì vậy?
"Tôi nói rồi, yêu cầu của tôi rất đơn giản, ông nên đính chính lại danh phận của mẹ tôi và xin lỗi bà ấy." Đường Diệc Sâm vẫn không chịu buông tha "Nếu ông đồng ý thì tôi sẽ tiếp quản Long Đường, hơn nữa còn phát triển Long Đường thật tốt."
Hiên Viên Diệu nghe vậy thì cảm thấy xoắn xuýt và rầu rĩ vô cùng.
Đối với ông ta thì Đường Tử Nhu là gì?
Là một trò tiêu khiển giết thời gian lúc còn trẻ, là một người để ông ta chơi đùa.
Nhưng tới tận bây giờ mà ông ta vẫn cảm thấy bản thân không hề có lỗi với Đường Tử Nhụ Tình yêu là cái quái gì hả? Cũng chỉ đơn giản là anh tình em nguyện thôi mà.