Chương 979
Lòng bàn tay mang the0 hơi ấm khiến Đường Tử Nhu cảm thấy kinh ngạc, bà ta phục hồi tinh thần lại thì nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Cố Tĩnh Đình.
Yên lặng mà tin tưởng Đường Diệc Sâm ư?
Bà ta có thể tin ư? Tin tưởng con trai mình ư?
Đường Tử Nhu cảm thấy vô cùng đau đớn, vô cùng thất vọng, vô cùng khó chịu nhưng khi cảm xúc trào dâng, bà ta lại tự trách mình.
Giá mà ngày Đường Diệc Sâm còn nhỏ, bà ta đối xử tốt với anh, không dằn vặt, không hành hạ anh thì hôm nay bà ta có thể ngăn cản anh nhận lại Hiên Viên Diệụ Nhưng bà ta đã làm gì?
Từ lúc anh còn nhỏ, bà ta đã đánh anh, mắng anh, chửi anh là đồ con hoang, ném anh vào tɾong hang sói, đối xử với anh vừa nghiêm khắc vừa tàn độc.
Trước đây dù Đường Diệc Sâm chưa từng nói nhưng bà ta cũng biết anh ċһán ghét và oán hận bà ta đến nhường nào, thế nên sao anh có thể để ý đến cảm nhận của bà ta được đây?
Về bản chất thì bà ta chẳng khác Hiên Viên Diệu là bao.
Vì họ đều không làm tròn trách nhiệm của một người ba, người mẹ với Đường Diệc Sâm. Vậy thì họ có tư cách gì mà yêu cầu anh phải làm tròn bổn phận của một người con với mình?
Bà ta có tư cách, có lý do gì để trách mắng anh?
Chỉ dựa vào chuyện bà ta đã sinh ra anh thôi à? Hay là vì nhiều năm qua, bà ta bố thí cho anh để anh không phải chịu đói chịu rét?
Thế nhưng Đường Diệc Sâm đã vì Đường Môn mà làm quá nhiều chuyện.
Nếu hôm nay Đường Diệc Sâm chọn Hiên Viên Diệu chứ không chọn Đường Tử Nhu thì cũng là vì bà ta đáng bị như thế.
Có một số chuyện, sai lầm chính là sai lầm. Dù bà ta có làm cách nào đi chăng nữa thì cũng không thể bù đắp lại được, càng không thể trách móc Đường Diệc Sâm.
Đáy lòng cảm thấy đau hơn, lẫn vào tɾong đó là cảm giác bất lực.
Đau vì ân hận, đau vì xót xa.
Đời người không có thuốc hối hận, nếu trước đây bà ta biết mọi chuyện sẽ thành ra như thế này thì có lẽ bà ta sẽ đối xử với Đường Diệc Sâm tốt hơn một chút.
Vành mắt bắt đầu đỏ lên, truyền đến cảm giác nóng nóng.
Đường Tử Nhu không chịu nổi nữa, bà ta không thể nhìn đứa con trai duy nhất của mình thừa nhận Hiên Viên Diệu là ba, mà bà ta thì lại không có tư cách phản đối.
Càng nghĩ càng buồn, càng nghĩ càng áy náy. Đường Tử Nhu không thể ở lại đây thêm một phút nào nữa. Bà ta xoay người định rời khỏi đó nhưng lại bị Cố Tĩnh Đình cản lại.
"Bác muốn đi đâu?"
Không chỉ có Cố Tĩnh Đình mà đám Cao Bác cũng cảm thấy lo lắng, họ rất sợ Đường Tử Nhu nổi giận, sau đó sẽ khiến mọi chuyện trở nên rối ren hơn.
Cố Tĩnh Đình cũng không quá lo lắng về chuyện Đường Tử Nhu sẽ xông đến ra tay với Hiên Viên Diệu, dù sao thì họ cũng đang ở địa bàn của Long Đường mà.
Nếu thực sự động thủ thì người chịu thiệt chắc chắn là họ.
Mà cô có thể nhận ra tình trạng hiện giờ của Đường Tử Nhu không được ổn lắm. Nếu cứ để bà ta đi như vậy thì không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì.
Đáy mắt cô thoáng qua vẻ lo lắng vô cùng rõ ràng, nó thôi thúc cô ngăn Đường Tử Nhu lại, không cho bà ta rời đi.
"Tránh ra." Đường Tử Nhu nói bằng giọng yếu ớt như thể vừa bị rút hết sức lực.