⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng cô hiểu sự oán hận mà anh dành cho Hiên Viên Diệu nên cũng không phản bác lại mà chỉ nhún vai một cái, cuối cùng quyết định bỏ qua chuyện này.
Có một số chuyện, nếu chưa đi đến cuối cùng thì cũng sẽ không có ai biết được kết cục của nó.
Hiên Viên Diệu thật lòng muốn Đường Diệc Sâm tiếp quản Long Đường hay muốn làm khó anh, cứ nhìn xem tiếp the0 ông ta làm gì thì sẽ biết.
Chớp mắt một cái đã đến ngày hôm sau, cũng chính là sinh nhật của Đường Diệc Sâm.
Cố Tĩnh Đình dậy từ sớm rồi ăn sáng cùng anh.
Cô nghĩ hôm nay là sinh nhật của Đường Diệc Sâm nên định ra ngoài để ăn mừng với anh một lát, anh cũng không có ý phản đối. Mặc dù hôm nay là sinh nhật anh nhưng anh muốn Cố Tĩnh Đình cảm thấy vui vẻ.
Hai người chẳng khác nào một cặp đôi đang tɾong giai đoạn yêu nhau nồng nhiệt, in lại bóng dáng mình trên khắp những phố lớn ngõ nhỏ của Washington.
Hoàn toàn thả lỏng tâm trạng, hôm trước lúc bị bắt giam, đïện thoại di động của Đường Diệc Sâm đã bị thu lại mà đïện thoại của Cố Tĩnh Đình cũng bị lấy đi mất.
Hai người đi ra ngoài, mặc dù có người đi the0 nhưng lại không mang the0 công cụ liên lạc.
Đến khi đi dạo xong thì hai người cũng đã thấm mệt rồi.
Lúc trở về trụ sở chính của Long Đường thì cũng đã gần tám giờ tối.
Sau khi hai người vào cửa, vệ sĩ của Hiên Viên Diệu tiến lên trước rồi cúi người về phía Đường Diệc Sâm "Cậu Đường, thuộc hạ của cậu đến tìm, hiện giờ đang ở tɾong đại sảnh."
Kết cấu của Long Đường được chia thành ba phần chính.
Có một tòa nhà ở phía ngoài cùng, ở giữa và tận cùng bên tɾong là hai khu nhà.
Tòa nhà bên ngoài thường được sử dụng͟͟ để tiếp khách và cũng được sử dụng͟͟ làm văn phòng để xử lý công việc. Khu nhà ở giữa là chỗ ở của một số thuộc hạ đắc lực làm việc dưới trước Hiên Viên Diệu còn khu nhà ở tận cùng bên tɾong là sân huấn luyện.
Đại sảnh mà A Long nói nằm ở tầng hai của tòa nhà ngoài cùng.
Cố Tĩnh Đình liếc Đường Diệc Sâm, tɾong mắt xen lẫn vài phần chọc ghẹo "Sáng nay em cũng nói với anh là anh nên liên lạc với thuộc hạ của anh rồi mà. Anh mất tung mất tích lâu như vậy chắc chắn sẽ khiến họ lo lắng."
"Cao Bác có chừng mực mà em, không có chuyện gì đâụ" Đường Diệc Sâm nói thế nhưng vẫn bước nhanh hơn.
Anh the0 A Long lên đại sảnh ở tầng hai.
Trong đại sảnh, ngoại trừ đám Cao Bác thì còn có Đường Tử Nhụ
Bà ta đang ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha tɾong đại sảnh, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì.
Đường Tử Nhu không thay đổi sắc mặt, lúc nhìn thấy Đường Diệc Sâm và Cố Tĩnh Đình nắm tay nhau thì mắt bà ta hơi lóe lên nhưng lại khôi phục vẻ lạnh lùng rất nhanh, thậm chí còn hơi dữ dằn.
"Mẹ?" Đường Diệc Sâm thấy Đường Tử Nhu xuấthiện ở đây thì cảm thấy hơi kỳ lạ.
Mấy hôm trước anh còn nhận được tin Đường Tử Nhu vẫn đang đi du lịch ở tỉnh Vân Nam. Sao mới có vài ngày mà bà ta đã có mặt ở Mỹ rồi? Hơn nữa lại còn chọn lúc này mà tới, chẳng nhẽ bà ta biết hết cả rồi?
Trong lòng Đường Diệc Sâm chợt cảm thấy hơi căng thẳng.


⬅ Trước Tiếp ➡