Chương 971
Đường Tử Nhu nhìn con trai mình, tɾong mắt thoáng qua vẻ thất vọng vô cùng rõ ràng. Vẻ thất vọng đó thoáng qua rất nhanh, gần như chỉ tɾong một tích tắc, nhanh tới nỗi mà cả Đường Diệc Sâm và Cố Tĩnh Đình đều không nhận ra.
Đối mặt với Đường Tử Nhu thêm lần nữa nhưng Cố Tĩnh Đình cũng chẳng có cảm giác gì nhiềụ
Lần trước vì Đường Diệc Sâm nên bà ta tìm đến cửa mà cầu xin cô, không cần phải nói, chắc chắn bây giờ cô đã xóa bỏ hết những hiểu lầm trước kia về Đường Diệc Sâm, bằng lòng chấp nhận anh. Nhưng hiện giờ Đường Diệc Sâm lại đồng ý tiếp quản Long Đường, e là chuyện này sẽ không dễ dàng như vậy.
Trong lòng Cố Tĩnh Đình nghĩ như thế nhưng trên mặt vẫn duy trì vẻ yên tĩnh.
"Mẹ, sao mẹ lại đến dây?" Đường Diệc Sâm nhanh chóng bước lên vài bước, đi đến trước mặt Đường Tử Nhụ
"Sao? Mẹ không thể đến à?" Sắc mặt của Đường Tử Nhu âm u khó phân biệt khiến người ta không thể đoán được rốt cuộc tɾong lòng bà ta đang suy nghĩ điều gì.
Đường Diệc Sâm nghe vậy thì cười cười "Dĩ nhiên là không phải vậy, con còn tưởng mẹ sẽ quay về Đại Trạch."
"Thực ra mẹ cũng muốn về nhưng con lại không ở đó." Đường Tử Nhu đảo mắt một vòng quanh đại sảnh.
Ngoại trừ những người mà bà ta dẫn tới là thuộc hạ của Đường Diệc Sâm ra thì tɾong mỗi góc phòng đều có rất nhiều người của Long Đường. Từng người, từng người một cứ đứng sừng sững ở đó như cột nhà vậy. Quần áo đen giống nhau, khuôn mặt vô cảm giống nhaụ
Trông thấy những người này thì tɾong lòng Đường Tử Nhu bắt đầu cảm thấy không thoải mái.
"Mẹ, con chỉ đến đây đón Tĩnh Đình thôi, mấy hôm nữa con về."
Đường Diệc Sâm hiểu Đường Tử Nhu hận Hiên Viên Diệu đến nhường nào nên anh định để sau này mới nói cho bà ta biết chuyện anh tiếp quản Long Đường.
Mấy hôm nữa sẽ về?
Trong mắt Đường Tử Nhu thoáng qua vẻ căm hận, đó là sự oán hận dành cho Hiên Viên Diệu, sự oán hận ấy đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Hai tay bà ta siết chặt lại, suýt chút nữa thì móng tay đâm sâu vào da thịt làm chảy máụ Nhưng khi đối mặt với Đường Diệc Sâm thì trên mặt bà ta lại khôi phục lại sự bình tĩnh.
"Diệc Sâm, hôm nay là sinh nhật con, mẹ chưa đón sinh nhật đàng h0àng với con cũng nhiều năm rồi. Hôm nay mẹ định tìm một chỗ tốt, muốn ăn với con một bữa cơm. Nhưng trông con thế này thì chắc là ăn rồi."
Trong lời nói của bà ta lộ rõ vẻ thất vọng.
Giờ đã là tám giờ tối, qua giờ cơm từ lâu rồi.
Đường Diệc Sâm hơi xấu hổ, trên mặt Cố Tĩnh Đình cũng thoáng qua vẻ ửng hồng trông khá bất bình thường.
Đúng là hai người họ đã ăn cơm ở ngoài rồi, không chỉ có vậy, hai người còn có một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến nữa.
Tâm trạng của Cố Tĩnh Đình rất tốt, quên hết những lo lắng suốt mấy ngày qua.
Mặc dù ngoài mặt cô vẫn chưa nói sẽ tha thứ cho Đường Diệc Sâm nhưng khi thấy anh đồng ý tiếp quản Long Đường vì mình thì tɾong lòng cô cũng đã đón nhận anh thêm lần nữa rồi.
Nếu tɾong lòng không có tình yêu sâu sắc thì sao Đường Diệc Sâm có thể vì cô mà làm chuyện bản thân không muốn làm được cơ chứ?
Hai người dính lấy nhau mà ngọt ngào tình tứ suốt cả một ngày.
Nếu Cố Tĩnh Đình không phải là một người nói lời giữ lấy lời thì có lẽ bây giờ cô cũng quay về Đường Trạch cùng Đường Diệc Sâm rồi.