Chương 969
Nếu không gặp được Cố Tĩnh Đình thì chắc chắn cuộc đời của anh sẽ trôi qua như vậy. Vì có sự xuấthiện của Cố Tĩnh Đình nên cuộc đời của anh mới có một diện mạo khác.
"Tĩnh Đình, cảm ơn em."
Cố Tĩnh Đình không hiểu tại sao anh lại nói như thế với mình nhưng cô vẫn mỉm cười rồi nắm tay anh chặt hơn vài phần. Hai người tay nắm tay, đi sâu vào tɾong vườn.
Chưa đi sâu vào mà hai người đã nghe thấy có một giọng nói truyền ra "Này họ Hiên Viên kia, tôi đã làm xong chuyện anh muốn rồi, anh cũng nên thả tôi ra rồi nhỉ?"
Hình như giọng nói này là của Mê Điệt Hương thì phải?
"Chân mọc trên người cô, cô muốn đi đâu thì đi, tôi không cản."
"Anh còn dám nói " Trong giọng nói của Mê Điệt Hương tràn ngập sự căm phẫn "Anh mau đưa thuốc giải cho tôi, tôi sẽ đi ngay."
"Cô gấp gáp như vậy làm gì?" Giọng nói của Hiên Viên Long mang the0 vài phần lười biếng "Nói là nửa năm mà, bây giờ vẫn còn sớm ċһán."
"Ai đồng ý với anh là nửa năm? Tôi nói là ba tháng. Hơn nữa chuyện anh muốn tôi làm thì tôi cũng làm xong cả rồi. Đưa thuốc giải cho tôi."
"Không có." Viên Hiên Long khoát tay "Nếu cô không tin thì cứ qua đây lục soát người tôi đi này."
"Ai muốn lục soát người anh? Anh bị bệnh à?" Mê Điệt Hương nổi giận rồi, cô ta hận đến mức giậm giậm chân, Cố Tĩnh Đình còn chưa kịp phản ứng lại thì cô ta đã đi ra khỏi khu rừng.
Nhìn thấy Cố cô ta không được tốt cho lắm, chỉ hừ lạnh lùng rồi nhanh chóng rời đi.
Bây giờ thì Cố Tĩnh Đình hiểu rồi, hóa ra Hiên Viên Long dùng độc dược để khiến Mê Điệt Hương thỏa hiệp.
Thảo nào...
Nhưng rốt cuộc đó là loại độc gì nhỉ? Có tác dụng͟͟ đến mức đấy à?
Cô bước nhanh về phía trước, vòng qua hai bụi cây lớn thì thấy sâu tɾong vườn có một cái võng lưới được tre0 lên trên bằng một sợi dây thừng.
Hiên Viên Long nằm tɾong cái võng đó, hai tay đặt sau đầu làm gối, nhắm mắt lại như thể đang ngủ.
Cố Tĩnh Đình và Đường Diệc Sâm liếc mắt nhìn nhau rồi định rời khỏi nhưng đúng lúc đó Hiên Viên Long lại mở mắt ra.
Anh ta nhìn thấy người vừa tới thì ánh mắt lạnh đi vài phần, sau đó anh ta nhảy xuống khỏi võng rồi nhanh chóng rời đi.
"Hình như anh ta ghét anh lắm thì phải." Cố Tĩnh Đình tin rằng người mà Hiên Viên Long vừa nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng đó chắc chắn không phải là mình.
Đường Diệc Sâm chỉ yên lặng, Hiên Viên Long muốn tiếp quản Long Đường nhưng Hiên Viên Diệu lại ném Long Đường sang cho anh, thực sự không ngờ được.
Sau này anh vẫn còn gặp phiền phức dài dài.
"Anh yên tâm đi." Cố Tĩnh Đình quay đầu lại, nhìn vẻ lo lắng tɾong mắt Đường Diệc Sâm "The0 em nghĩ, nếu Hiên Viên Diệu đã muốn anh làm chủ nhân của Long Đường thì chắc chắn ông ta cũng đã chuẩn bị kỹ càng rồi."
"Hừ." Đường Diệc Sâm hừ lạnh lùng "Anh thì không nghĩ như vậy. The0 anh thì chắc chắn là do ông ta không muốn anh sống yên, lại thấy anh không nghe lời nên mới cố tình ném cái mớ rối rắm này sang cho anh, khiến anh cảm thấy khó xử."
Khóe miệng Cố Tĩnh Đình khẽ giật giật, cục diện hiện giờ của Long Đường thực sự rối rắm vậy à?
Nhưng cũng may là Đường Diệc Sâm có thể nói ra khỏi miệng.