Chương 968
Ăn cơm xong, Cố Tĩnh Đình phải đi nghỉ trưa. Vốn dĩ cô không có thói quen này, sau khi đến Mỹ thì thói quen này mới được hình thành.
Cô nghỉ trưa, Đường Diệc Sâm cũng nằm bên cạnh cô, ấy vậy mà anh cũng rất có phép tắc quy củ. Anh chỉ ôm Cố Tĩnh Đình thôi, h0àn toàn không làm chuyện khác.
Anh kể cho cô nghe những chuyện anh đã làm tɾong mấy ngày hai người xa cách, anh không kể cho cô nghe chuyện Cố Học Vũ gây khó dễ cho mình mà chỉ nói rằng anh đang liên tiếp bành trướng thế lực riêng.
Vốn dĩ anh muốn cạnh tranh với Long Đường nhưng chưa kịp làm gì thì đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Cho tới thời điểm này, đến bản thân anh cũng không ngờ được rằng mình sẽ tiếp quản Long Đường. Mặc dù không phải anh tự nguyện nhưng bây giờ anh muốn nuốt lời cũng không được nữa rồi.
Cố Tĩnh Đình hiểu suy nghĩ tɾong lòng Đường Diệc Sâm nên không nói gì nhiều mà chỉ vươn tay ra ôm chặt anh hơn. Cô không muốn anh thấy phiền lòng về chuyện phải tiếp quản Long Đường nữa.
The0 Cố Tĩnh Đình thấy thì chuyện này cũng không hẳn là chuyện xấu, chỉ là nếu muốn Đường Diệc Sâm chấp nhận thì e rằng còn cần thêm một khoảng thời gian nên cô không thể làm gì khác hơn là đành nói sang chuyện khác.
"Mai là sinh nhật anh rồi, anh muốn quà gì nào?"
Đường Diệc Sâm cúi đầu nhìn cô, cô dựa vào lòng anh, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ ngửa lên, nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng chuyên chú và nghiêm túc.
Cô ấy thật sự muốn tặng mình một món quà sinh nhật khác biệt phải không?
"Anh không muốn gì cả, anh chỉ muốn em thôi." Anh tì trán mình vào trán cô, giọng nói của anh trầm thấp mà tràn đầy từ tính, văng vẳng bên tai cô khiến trái tim cô có phần rung động.
Cảm xúc đang trào dâng tɾong đáy lòng cũng không thể kìm nén được nữa.
"Em là của anh." Trước kia là vậy, bây giờ là vậy và sau này vẫn thế "Đường Diệc Sâm, em là của anh."
Cô không muốn đi ngược lại trái tim của mình nữa, cũng không muốn lừa gạt tình cảm của mình. Cô có tình cảm với người đàn ông này, cô muốn ở bên cạnh anh, không chỉ ở bên anh mà còn ở bên con yêu của hai người.
Đường Diệc Sâm không nói gì nhưng tɾong mắt đã không che giấu được sự sung sướng nữa. Anh cẩn thận ôm Cố Tĩnh Đình vào lòng rồi cúi đầu hôn lên trán cô.
"Em ngủ đi."
Anh sẽ ở bên cô, trông chừng cô từ bây giờ cho đến mãi mãi về saụ
Cố Tĩnh Đình điều chỉnh tư thế nằm sao cho thoải mái nhất rồi ngủ thật say tɾong lòng anh.
Lúc cô tỉnh dậy thì đã là xế chiều rồi.
Cố Tĩnh Đình thấy ánh nắng mặt trời không còn gay gắt nữa thì lôi kéo Đường Diệc Sâm ra vườn hoa đi dạo.
Khu vườn này của Hiên Viên Diệu được bài trí rất hợp lý, những cây cao và dàn hoa nằm rải rác khắp nơi cản bớt ánh nắng mặt trời nên cũng không cảm thấy nóng lắm.
Bàn tay nhỏ bé lôi kéo Đường Diệc Sâm, Cố Tĩnh Đình cảm thấy không còn điều gì có thể khiến cô cảm thấy thoải mái hơn lúc này.
Đường Diệc Sâm cũng hiếm khi được thư giãn như thế.
Nhiều năm qua, anh sống như một cây cung đang kéo căng dây, lúc nào cũng tɾong tư thế báo thù, tính toán xen làm thế nào để có thể đoạt được Long Đường.