Chương 963
Anh không thể tiếp tục kìm nén những nhung nhớ, những lo lắng sau những ngày anh không gặp được Cố Tĩnh Đình, còn có tình yêu vẫn luôn được cất dấu nhưng bây giờ không thể nào che đậy được nữa.
Anh đi đến thật nhanh, đưa cánh tay cơ bắp nắm lấy tay của Cố Tĩnh Đình, rồi kéo cô vào tɾong lòng.
“Tĩnh Đình…”
Em không sao, em không sao là tốt rồi.
Cố Tĩnh Đình không làm gì cả, cô cứ để mặc anh ôm cô, không nói chuyện cũng chẳng thèm mở miệng.
Khi xuống tầng cô đã nhìn thấy Đường Diệc Sâm trước rồi, cô không tránh khỏi ngạc nhiên.
Nhưng đây chẳng phải là điều bất ngờ. Anh đến đây, tất nhiên là Hiên Diệu Viên gọi anh đến.
Còn anh tưởng rằng cô bị Hiên Diệu Viên bắt cóc, cho dù là đạo đức hay trách nhiệm thì anh chắc chắn sẽ đến.
Vậy nên, sau khi cô hiểu ra mọi thứ, cô cũng không còn thấy ngạc nhiên nữa.
Nhưng đám Tiểu Lâm, Cố Học Vũ cho họ đi cùng với Đường Diệc Sâm cùng nhau đến đây, cái này mới khiến cho Cố Tĩnh Đình có chút bất ngờ.
Giải quyết xong đám Tiểu Lâm, bây giờ lại gặp Đường Diệc Sâm.
Trong con mắt tɾong ve0 của Cố Tĩnh Đình lúc này lại là bình yên đến lạ thường, h0àn toàn không nhìn ra được cô đang nghĩ cái gì.
Bị Đường Diệc Sâm ôm vào lòng, cô thậm chí còn chẳng thèm động đậy.
Đường Diệc Sâm ôm một lúc, nghĩ đến Cố Tĩnh Đình vậy mà lại để cho đám Tiểu Lâm về, nhanh chóng buông tay ra.
“Tĩnh Đình, đi thôi, chúng ta đi khỏi đây.”
Hiên Diệu Viên là ai chứ? Chắc chắn không phải người tốt.
Cố Tĩnh Đình đến đây, chắc chắn là bị ông ta bắt cóc, còn anh không tin những lời Cố Tĩnh Đình nói với đám Tiểu Lâm.
Hiên Viên Diệu đã dùng cái gì để uy hiếp cô ấy?
“Cho dù ông ta có dùng thủ đoạn nào để uy hiếp em, em cũng không cần sợ. Tĩnh Đình, tôi nhất định sẽ bảo vệ em.”
Bảo vệ?
Khóe môi của Cố Tĩnh Đình nhếch lên hình vòng cung như tỏ vẻ khinh thường, đẩy người của Đường Diệc Sâm ra không chút e ngại, lùi về sau một bước.
“Đường Diệc Sâm, anh bảo vệ tôi? Anh lấy cái gì để bảo vệ tôi?”
“Đường Diệc Sâm, anh bảo vệ tôi? Anh lấy cái gì để bảo vệ tôi?”
Sắc mặt của Đường Diệc Sâm tối sầm lại, anh biết từ lúc nào Cố Tĩnh Đình bắt đầu không tin tưởng anh.
Trong lòng của cô, sự tin tưởng của cô dành cho anh đã bị vứt xuống nước rồi.
Nhưng lần này, lòng quyết tâm của anh là thật đấy. Không, không chỉ là một lần này, phải nói là lần nào lòng quyết tâm của anh cũng là thật hết.
Chỉ là có những lúc làm không có tốt thôi mà.
“Tĩnh Đình, đi cùng với tôi, ông ta không phải là người tốt.”
“Ông ta không phải là người tốt, vậy còn anh thì sao?” sự mỉa mai tɾong mắt Cố Tĩnh Đình càng lộ ra rõ ràng hơn “Tôi biết Hiên Viên Diệu là loại người như thế nào, không cần anh phải nhắc nhở tôi.”
“Tĩnh Đình…” Đường Diệc Sâm biết trước đây anh đã nói những lời quá đáng, anh cũng biết tɾong lòng cô vẫn luôn oán hận anh.
Nhưng đây chỉ là chuyện của hai người họ.
Anh không cố ý gằn giọng nói xuống, thậm chí cho dù tɾong phòng khách vẫn còn người khác. Trên vẻ mặt của anh lộ rõ sự gấp gáp không nhầm lẫn vào đâu được.
“Trước đây tất cả là do tôi sai, tôi xin lỗi em. Tôi cũng đã nói rồi, cho dù em có trừng phạt anh như thế nào, không tha thứ cho tôi, tôi cũng đều chấp nhận hết.”