Chương 964
“Cái tên Hiên Diệu Viên này, cho dù ông ta có hứa hẹn gì với em thì ông ta cũng không phải là người tốt. Em nhất định không được tin ông ta.”
Anh không nói là uy hiếp, anh hiểu Cố Tĩnh Đình, có Kỳ Lân Đường ở đây, cũng có Đường Môn ở đây.
Hiên Viên Diệu căn bản không có gì có thể uy hiếp cô cả, điều duy nhất có thể giải thích được, nhất định là dùng điều kiện để trao đổi.
Chỉ cần để cho anh biết Hiên Viên Diệu dùng điều kiện gì thì anh có thể để Cố Tĩnh Đình không can thiệp vào.
Khi Đường Diệc Sâm nói đến hai từ hứa hẹn thì tɾong mắt Cố Tĩnh Đình lúc này đã lộ ra sự nghiêm túc. Đúng vậy, Đường Diệc Sâm so với đám Tiểu Lâm thông minh hơn nhiềụ
Nhưng mà nghĩ đến điều kiện trao đổi với Hiên Viên Diệu “Đường Diệc Sâm, anh cũng đã nói tôi sẽ không tha thứ cho anh, nếu đã như vậy anh đỏ mắt chờ mong chạy đến đây làm gì? Ở đây không có việc của anh, anh về đi.”
“Tĩnh Đình.” Đường Diệc Sâm không tin anh nói nhiều điều như vậy, Cố Tĩnh Đình lại không chút động lòng “Chỉ cần em đồng ý, cho dù Hiện Viên Diệu đã hứa hẹn với em điều gì, tôi đều có thể làm cho em nhiều hơn ông ta gấp mười lần gấp trăm lần, em đi về với tôi đi.”
Gấp mười lần, gấp trăm lần? Cái tên này, lúc này bản thân lại tự tin đến thế sao?
Thật đáng tiếc, bây giờ lập trường của hai người không giống nhau, nhưng trên tay của Đường Diệc Sâm chắc chắn không có thứ đồ mà cô cần.
Cô tức giận nhìn Hiên Viên Diệu một cái, nếu như cô không đoán nhầm thì Hiên Viên Diệu sẽ để cô làm điều kiện, khiến cho Đường Diệc Sâm đồng ý với ông ta một chuyện nào đó.
Xem ra, điều kiện này nhất định có liên quan đến Long Đường.
Nhìn không ra Hiên Viên Diệu lại để ý nhiều đến Đường Diệc Sâm như vậy. Thế nhưng lại tự nguyện giao Long Đường cho anh?
Nhưng những điều này chẳng có chút gì liên quan đến cô cả.
“Tĩnh Đình.” Đường Diệc Sâm còn muốn khuyên cô, nhưng Cố Tĩnh Đình không muốn nghe nữa.
“Được rồi. Tôi mệt rồi, tôi phải đi nghỉ ngơi.” Cố Tĩnh Đình nói xong, cũng không nhìn Đường Diệc Sâm, cô quay người lên tầng.
“Tĩnh Đình…” Đường Diệc Sâm muốn đi lên nhưng Hiên Viên Phượng Tây và một nhóm người mặc đồ đen không biết từ đâu đến lại nhanh chóng chặn trước mặt anh.
“Mấy người tránh ra đi.”
Đường Diệc Sâm nóng lòng muốn đuổi the0 lên tầng, Hiên Viên Diệu sao có thể để anh có cơ hội đó chứ?
“Đường Diệc Sâm, tôi đã nói với cậu rồi, tôi nói cô Cố là tự nguyện đến đây. Bây giờ cô ta không muốn gặp cậu, cậu có thể đi rồi.”
Đi? Đi đâu cơ chứ?
Trong lòng Đường Diệc Sâm có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Rõ ràng là tất cả những việc này là do Hiên Viên Diệu gây ra.
Là cô tự rước phiền phức về cho mình, nhưng cô lại giống như một người vô can vậy.
“Đây là món quà mà ông nói sao?”
Cho anh một thứ ngáng chân như vậy mà cũng gọi là quà sao? Nếu mà Đường Diệc Sâm tin mới là lạ á.
“No.” Hiên Viên Diệu lắc đầu “Cái này không phải món quà, cái này là điều bất ngờ. Sinh nhật của cậu còn chưa tới thì cậu vội vàng làm gì.”
Ý muốn nói là vào ngày sinh nhật của anh, Hiên Viên Diệu mới tặng cho anh một món quà sao?
Đường Diệc Sâm vô cùng tức giận, nhưng Cố Tĩnh Đình không thèm để ý đến anh, cô đi thẳng lên tầng luôn.