⬅ Trước Tiếp ➡

“Mọi người về trước đi, tôi ở đây không có sao hết.” Cố Tĩnh Đình xua tay “Về nói với ba tôi, tôi ở đây rất tốt, cực kỳ tốt là đằng khác.”
Mặc dù mục đích của Hiên Viên Diệu không đơn giản, nhưng ông ta đối xử với cô rất tốt.
Chăm sóc cô vô cùng chu đáo.
“Cô chủ, nhưng mà…”
Anh Vũ sao có thể để việc vô lý như này xảy ra được chứ? Cô chủ của Kỳ Lân Đường đến thăm Long Đường sao? Tại sao lại nghĩ đến việc khiến người khác lo sợ vậy chứ?
Cố Tĩnh Đình nhìn Tiểu Lâm một cái, không muốn nghe anh ta nói tiếp nữa “Tôi đã bảo mọi người về đi thì mọi người cứ về đi, hay là bây giờ tɾong mắt mọi người không còn xem tôi là bà chủ nữa?”
“Cô chủ.” Tần Kỳ Lôi biết cô đang mang thai “Nếu như cô chủ ở lại, vậy để tôi ở lại với cô chủ đi.”
Chí ít cô ấy có thể chăm sóc Cố Tĩnh Đình.
“Thật sự không cần đâụ” Cố Tĩnh Đình cũng chẳng phải bình hoa di động, chạm nhẹ một cái là vỡ. Lần này không cẩn thận bị sa vào bẫy của Chiêm Thiệu, hơn nữa cũng không ngờ đến bạn trai của Michelle vậy là lại tự đẩy mình vào.
Lần sau cô chắc chắn sẽ không để chuyện này xảy ra nữa.
“Mọi người về hết đi.”
Người ở đây càng đông thì càng bất tiện.
Tiểu Lâm cố tình muốn nói gì đó, Trần Chí Trạch từ nãy giờ không nói gì chỉ ra hiệu với anh ta, sau đó gật đầu “Nếu như cô chủ đã quyết định vậy rồi, vậy chúng ta về nhà chờ lệnh trước thôi. Cho dù như thế nào, hy vọng cô chủ chăm sóc bản thân mình thật tốt.”
“Tôi biết rồi.” Cố Tĩnh Đình bây giờ chắc chắn sẽ không để bản thân xảy ra chuyện gì.
Nhưng mà có một số việc, người tính không bằng trời tính.
Mấy người Tiểu Lâm rời đi rồi, Cố Tĩnh Đình cũng không còn chuyện gì nữa, cô quay người đi lên tầng.
Đường Diệc Sâm cứ luôn đứng ở bên cạnh, lúc vừa nhìn thấy Cố Tĩnh Đình, anh anh nghĩ anh chắc chắn sẽ bước lên.
Nhưng anh không làm, mà là mấy tên đàn em của cô…
Nhìn thấy vẻ mặt của Cố Tĩnh Đình khi nhận được sự quan tâm từ đám Tiểu Lâm để lộ ra sự vui vẻ và thoải mái.
Và nhìn thấy vẻ mặt ôn hòa của cô khi nói chuyện với đám Tiểu Lâm, nhưng như thế nào cũng không ngờ tới, vậy mà từ sếp cho đến cấp dưới đều không chú ý gì đến anh. Hình như tɾong mắt h0àn toàn không nhìn thấy anh vậy.
Tim đột nhiên đau quặn lại.
“Sau này tôi sẽ không làm phiền em nữa, cũng sẽ không xuấthiện trước mặt em nữa.”
Anh vẫn nhớ rõ lời nói của bản thân lúc đó.
Quân tử nhất ngôn, khoái mã nhất tiên. Những lời đã nói ra cũng giống như bát nước đã đổ đi, chẳng thể thu hồi lại được.
Nhưng như thế nào cũng không ngờ rằng Cố Tĩnh Đình đã đến mức không đếm xỉa tới anh rồi.
Cô nhìn thấy sự xuấthiện của anh chắc chắc có lẽ cô đã đoán ra được anh đến vì muốn đưa cô rời khỏi đây, nhưng cô lại chẳng thèm ngó ngàng gì đến anh là sao?
Cô tưởng thật rồi sao? Cô đã nghĩ mấy lời nói tɾong lúc tức giận đó của anh thành thật rồi sao?
Cô tưởng rằng anh thật sự sẽ không đến tìm cô nữa sao? Cô tưởng rằng anh thật sự muốn quên cô đi rồi sao?
Sao có thể như vậy được chứ?
Cho dù anh có quên đi và mất đi tất cả mọi thứ cũng không thể quên đi cô, càng không thể buông bỏ cô.


⬅ Trước Tiếp ➡