Chương 951
Anh ta nắm chặt con dao găm trên tay, giơ lên nhắm vào Cố Tĩnh Đình “Muốn trách thì trách ba cô, đừng trách tôi.”
“Nói cho rõ.” Cố Tĩnh Đình gằn giọng, ánh mắt cô lạnh như băng, và cả khí thế toát ra từ người cô “Tôi nói rồi, cho dù phải chết, tôi cũng muốn làm một con ma rạch ròi.”
Chiêm Thiệu cong môi, anh ta chơi đùa con gao trên tay, sau đó bật cười.
“Được thôi, tôi sẽ nói cho mấy người biết. Đợi nghe kể chuyện xong là có thể lên đường rồi.”
Mọi chuyện phải quay ngược lại vào hai mươi sáu năm trước. Khi đó, Chiêm Thiệu mới bốn năm tuổi.
Cố Học Vũ là thị trưởng thành phố C. Lúc đó, bởi vì vụ việc ô nhiễm dòng nước ở khu ngoại ô, Cố Học Vũ đã trừng trị ma͙nh tay vài quan chức quản lý về mảng này.
Vào thời điểm ấy, cục trưởng cục xây dựng, cục trưởng cục vệ sinh, và bao gồm cả cục trưởng cục tài chính, bên cạnh đó còn có vài công xưởng khác, đều bị Cố Học Vũ giải quyết gọn ghẽ dữ đội.
Ba của Chiêm Thiệu là cục trưởng cục vệ sinh lúc đó, phụ trách về mảng xử lý ô nhiễm nước thải.
Sau khi xảy ra chuyện, ba của Chiêm Thiệu đã bị án tù chung thân.
Hôm biết được phán quyết từ toà án, ba của anh ta đã tự sát. Còn mẹ của anh ta vì cú sốc quá lớn mà đổ bệnh, từ đó không gượng dậy nổi.
“Nếu như ba của anh không tham ô thì sẽ được giảm án thôi ” Cố Tĩnh Đình cười lạnh, chuyện như vậy mà đòi trách lên đầu Cố Học Võ á? Có lộn không vậy?
“Chát.” Trên mặt cô lại ăn thêm một cú tất, đôi mắt Cố Tĩnh Đình như muốn phun lửa.
Chiêm Thiệu lại không sợ gì cả, đến bước này rồi anh ta cũng không còn gì dè dặt nữa “Ba của tôi bị oan uổng, ông ấy sẽ không bao giờ tham ô.”
“So với ba của anh, thì tôi tin ba tôi hơn.”
Tuy ba của cô sau này đã rời khỏi quan trường, nhưng Cố Tĩnh Đình rất tin tưởng Cố Học Vũ. Ông ấy làm chuyện gì cũng có nguyên tắc của mình, chắc chắn sẽ không để người tốt bị oan uổng.
Chiêm Thiệu nhìn hai bên má đỏ au của Cố Tĩnh Đình “Cô cũng tin tưởng mù quáng lắm, nếu đã vậy thì cô mang the0 lòng tin đó xuống địa ngục đi.”
“Đợi đã.” Michelle lên tiếng ngay lúc anh ta giơ dao lên “Cho dù là ba của Cố Tĩnh Đình hại chết ba anh, thì ba tôi đã làm gì sai?”
Cố Tĩnh Đình nhìn Michelle vơi sánh mắt khen ngợi, cũng nhìn về phía Chiêm Thiệu “Không sai, Michelle đối xử với anh tốt như vậy, anh cớ gì đối xử với cô ấy như vậy?”
“Bởi vì ba của cô là một tên tiểu nhân hèn hạ vô liêm sỉ.” Chiêm Thiệu nhìn Michelle, tɾong mắt xẹt qua ánh sáng khác thường, nhưng khong lâu sau, ánh sáng ấy đã bị thù hận thay thế.
“Năm đó, ba của cô vẫn chưa lấy tên là Mạc Trúc Nghiên, ông ta là Mạc Chính Nham, làm việc tɾong cục kế hoạch lúc bấy giờ, là bạn thân của ba tôi.”
“Sau khi ba tôi xảy ra chuyện, mẹ tôi dắt tôi đến tìm ba cô, muốn nhờ lão ta giúp đỡ. Ai ngờ, hoá ra chính lão ta là người đã vạch trần mọi chuyện. Hơn nữa còn cười đểu ba tôi, châm chọc ông ấy là người bất tài, đã nên xuống đài từ lâụ”
“Là ba của cô đã hại ba của tôi. Không chỉ như vậy, lão ta còn bỏ đá xuống giếng, nói ba tôi đáng đời, đã chướng mắt ba tôi từ lâu ”