Chương 952
“Mẹ của tôi tức không chịu nổi, cãi vả vài câu với lão ta, thế mà lại bị lão ta đẩy một phát ngã xuống cầu thang.”
Mẹ của Chiêm Thiệu sau khi được đưa vào bệnh viện đã bị đưa ra kết luận là không thể cứu vãn, đã chết.
“Nhưng Mạc Chính Nham lại nói mọi thứ là ngoài ý muốn. Chưa hết đâu, lão ta còn tù chức để quay về HongKong.”
“Hai mươi sáu năm, lão ta thay tên đổi họ, như cá gặp nước ở HongKong. Lão ta cho rằng những gì từng làm đều không còn ai biết được hay sao?”
Michelle h0àn toàn ngây người “Không thể nào, ba tôi không phải loại người mà anh nói. Ba của tôi là người HongKong chính gốc, ông ấy không thể làm ra chuyện như vậy được.”
“Không thể nào à?” Chiêm Thiệu cười lạnh “Sau khi ba mẹ tôi chết hết, mỗi ngày tôi đều nghĩ cách làm sao để trả thù. Hai mươi mấy năm nay, tôi dùng đủ mọi cách mới điều tra ra được tất cả chuyện của ba cô.”
“Lúc điều tra rõ được hết tài liệu mà mình cần, tôi bất ngờ phát hiện ra đời tiếp the0 của hai gia đình kẻ thù này lại là bạn thân với nhaụ”
“Cái này gọi là nồi nào úp vung nấy, vật họp the0 loài.”
Giờ thì Cố Tĩnh Đình đã hiểu rồi. Trong lòng Chiêm Thiệu, ba của Michelle đã đẩy mẹ của anh ta xuống lầu, là kẻ thù số một. Còn mình, bởi vì Cố Học Vũ, nên trở thành kẻ thù số hai.
Bao lâu nay, cô vậy mà không hề phát giác ra điều gì?
“Hai người các người.” Chiêm Thiệu lại hươ con dao trên tay, chỉ về hướng Cố Tĩnh Đình và Michelle “Ba của hai người, một người hại chết ba tôi, một người hại chết mẹ tôi. Hôm nay, tôi phải tiễn hai người lên đường, dùng máu của hai người để tế cho linh hồn ba mẹ tôi ”
Michelle ngồi yên một chỗ không hề nhúc nhích. Nếu lời của Chiêm Thiệu là thật thì cái bẫy này anh ta đã sắp xếp tɾong thời gian rất dài, nhưng cô ấy vẫn chưa hiểu “Tại sao? Tại sao đến tận bây giờ mới ra tay?”
Chiêu Thiệu ngẩng ra, hình như không ngờ rằng Michelle lại hỏi câu hỏi như vậy.
Cố Tĩnh Đình nhìn Chiêm Thiệu, nhớ đến Đường Diệc Sâm. Trong lòng có một thuyết âm mưu lớn mật.
“Là bởi vì anh ta đã yêu cậu, nên càng lúc càng không nỡ ra tay.”
Chiêm Thiệu siết chặt con dao găm tɾong tay, trừng mắt nhìn Cố Tĩnh Đình “Cô nói bậy. Tôi không hề yêu cô ta, tôi sẽ không bao giờ yêu con gái kẻ thù.”
“Vậy sao?” Cố Tĩnh Đình cười. Mọi chuyện đúng là quanh co gây cấn, trùng hợp đến không thể trùng hợp hơn.
Nhưng mà, trả thù thì trả thù, tình cảm lại không thể lừa dối người khác được “Rõ ràng là anh đã yêu Michelle, nên anh mới không nỡ.”
“The0 tôi thấy, ban đầu anh có ý tiếp cận Michelle để giết Mạc Trúc Nghiêm. Về sau anh không ra tay được, chỉ đành gây rắc rối cho Mạc Trúc Nghiêm.”
“Tôi nhớ tháng trước công ty nhà họ Mạc ở HongKong đã gặp phải chút phiền phức, cũng là do anh làm phải không?”
“Không sai.” Chiêm Thiệu cười lạnh “Tôi phải huỷ hoại Mạc Thị, tôi phải khiến Mạc Trúc Nghiêm nếm trải cảm giác mất hết tất cả.”
“Vậy sao anh lại không làm như vậy? Bởi vì anh đã yêu Michelle nên anh không nỡ nữa. Anh thậm chí còn muốn tìm người con gái khác. Nhưng Michelle đã phát hiện ra rồi còn cãi nhau với anh. Sau đó anh liền rối rắm, đau khổ. Anh không biết bản thân mình phải làm gì nữa.”
Lời của Cố Tĩnh Đình, từng câu từng chữ như tɾúng thẳng tim đen của Chiêm Thiệụ