Chương 950
Cô âm thầm nắm lấy tay Michelle, quẹt vài đường trên lòng bàn tay cô, bảo cô bình tĩnh lại.
“Chiêm Thiệu, tôi không hiểu sao anh lại làm như vậy, nếu đã muốn giết chúng tôi thì cũng nên cho chúng tôi chết được rõ ràng nhỉ?”
“Chết một cách rõ ràng ư?” Chiêm Thiệu cười, nụ cười điên cuồng “Cô có tư cách gì đòi tôi cho các người chết một cách rõ ràng? Tôi thích để các người làm quỷ hồ đồ đấy, thì sao?”
Anh ta không hề làm việc the0 lẽ thường, điều này khiến Cố Tĩnh Đình cảm thấy hơi lạ.
“Chiêm Thiệu, tôi phá thiện ra anh ngu ngốc thật đấy, hơn nữa còn ngu hết chỗ nói.”
Bị người khác mắng, sắc mặt của Chiêm Thiệu không được tốt lắm, anh ta lạnh lùng nhìn Cố Tĩnh Đình.
“Cô cứ mắng đi, cô cũng chỉ còn vài giây phút ngắn ngủi này để ra vẻ mà thôi.”
Anh ta xoay người lại, cầm lấy con dao trên bàn thờ.
Đó là một thanh dao găm, dài khoảng 20cm, đang phát ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn.
“Tôi biết hai người tình cảm chị em sâu đậm, cho hai người quyền lựa chọn, ai chầu trời trước?”
Trầu cái cụ nội nhà anh.
Cố Tĩnh Đình thật sự bực bội, bản thân cô thế mà phải chết một cách oan ức như vậy ư?
Trong lòng căm hận, cô cũng không lo được gì khác nữa “Chiêm Thiệu, tôi không hiểu được, Mạc Trúc Nghiêm có gia tài bạc tỷ, chỉ có mỗi cô con gái. là Michelle, chỉ cần anh ở bên Michelle thì sau này những thứ đó đều thuộc về anh. Sao anh lại phải giết cô ấy? Nếu như biết được cô ấy chế tồi thì anh còn có được gì nữa?”
“Câm miệng.” Chiêm Thiệu nổi giận, vung tay tát Cố Tĩnh Đình một cái.
Cú tát này ma͙nh mẽ vô cùng, mặt của cô bị đánh méo sang một bên, cả gương mặt sưng tấy lên.
“Cô tưởng tôi thèm muốn ba cái đồng tiền thối nát đó à?” Gương mặt của Chiêm Thiệu nhăn nhó khó coi, nhìn gương mặt bị đánh méo sang một bên của Cố Tĩnh Đình, anh ta lại lôi người Michelle dậy.
Đôi mắt ấy như muốn ăn thịt người.
“Một người đã phản bội bạn mình, bán đứng bạn mình, cô tưởng tôi sẽ ham tiền của lão ta hay sao? Nói cho cô biết, hôm nay là cô, mai này là ba của cô. Yên tâm đi, tôi sẽ không buông tha cho bất cứ ai.”
“Anh nói bậy ” Michelle không biết ý Chiêm Thiệu là sao, nhưng cô rất tức giận “Ba của tôi không phải loại người này, không được nói ba tôi như vậy.”
“Hừ.” Chiêm Thiệu đẩy Michelle ra, ánh mắt nhìn về phía hai cái tên trên bàn thờ.
Biểu cảm đau buồn.
“Mạc Trúc Nghiêm, một tên lừa đảo ăn cắp lừa gạt mọi người miệng mồm dối trá. Tôi đợi ngày này đã hai mươi sáu năm rồi, tròn hai mươi sáu năm Mỗi ngày tôi đều nghĩ đến việc phải giết chết lão ta.”
Hai mươi sáu năm?
Cố Tĩnh Đình lúc này thật sự h0àn toàn kinh ngạc, Chiêm Thiệu năm nay đã bao nhiêu tuổi rồi?
“Chiêm Thiệu, mối thù giữa anh và ba tôi, anh bắt cóc tôi là được rồi, sao anh lại kéo cả Cố Tĩnh Đình vào?”
Cảm xúc tɾong lòng Michelle lúc này kích động không lời nào diễn tả nỗi.
Nhưng cô ép bản thân phải bình tĩnh, rồi lại nhìn về Cố Tĩnh Đình bên cạnh, là cô ấy đã liên luỵ cô.
“Bởi vì cô ta cũng đáng chết.” Chiêm Thiệu quay phắt lại nhìn Cố Tĩnh Đình, nỗi hận tɾong mắt rõ ràng đến thế.
“Anh là đồ điên.” Hai mươi sáu năm trước cô còn chưa ra đời, sao lại có thù với anh ta được chứ?
“Điên à?” Chiêm Thiệu cười lạnh “Có lẽ là tôi điên thật.”