⬅ Trước Tiếp ➡

Hơn nữa sau khi yếu nhau rồi còn dám ra tay với cô, khi đó sự chua xót tɾong lòng chỉ có mình cô mới biết, người khác không thể nào hiểu được.
Mà dáng vẻ hiện tại của Michelle, hệt như cô khi ấy.
“Nếu đã là người phụ bạc phụ tình như thế, sao cậu còn đau lòng vì anh ta làm gì?”
“Mình, mình biết chứ.” Michelle lúc này, tɾong giọng nói cô ấy đi kèm tiếng thút thít, nhưng giờ cô ấy cũng đã bình tĩnh hơn nhiều “Tuy không biết sao anh ấy lại làm như vậy, dù thế nào thì cũng là mạng sống, chỉ sợ liên luỵ cậu thôi.”
Cùng lắm thì mất mạng thôi, một con người, chết cũng không sợ, còn sợ gì nữa?
Trước việc phải mất mạng, thì có bị lừa dối, bị tính toán cũng chỉ là việc cỏn con mà thôi.
Cố Tĩnh Đình thả lỏng, cô ấy có thể hiểu ra được thì vẫn còn đường cứu vãng.
“Đúng, chẳng qua là mất mạng thôi, chết cũng không sợ thì còn sợ gì nữa?”
“Hay cho câu không sợ chết, chết cũng không sợ.” Giọng nói quen thuộc có vẻ sắc bén, tiếng mở cửa vang bóng tối.
Không lâu sau, trước mắt chợt bừng sáng ánh đèn.
Ánh sáng chói mắt ấy khiến Cố Tĩnh Đình không khỏi nhe0 mắt lại để thích ứng, hồi lâu sau cô mới mở mắt ra.
Căn phòng nơi họ đang ở cũng khá rộng, trống rỗng không có gì cả, tɾong bóng tối, ánh sáng trắng mãnh liệt chiếu trên mặt đất, làm sàn nhà cứng ngắc lạnh lẽo thêm sắc thái kỳ lạ.
Trong căn phòng rỗng tuếch, chỉ có mình Chiêm Thiệu đứng trước cửa.
Anh ta mặc quần tây đen áo sơ mi trắng ngày hôm qua, nhìn sơ qua thì chắc không có mang the0 vũ khí gì trên người.
Trong lòng cô ít nhiều cũng nhẹ nhõm hơn. Cũng may, chỉ có mình anh ta. Hai đâύ một, tuy Michelle không phải người được việc, nhưng có cũng hơn không, vẫn còn cơ hội chiến thắng.
Sau khi thả lỏng phòng bị, vẻ chắc chắn nơi đáy mắt càng rõ rệt.
“Anh bắt chúng tôi, không phải là vì muốn lấy mạng chúng tôi hay sao?’
Chiêm Thiệu bước đến, cũng không bận tâm đến hai người mà vượt qua người họ đứng đằng sau lưng.
Cố Tĩnh Đình lúc này mới để ý, sau lưng cô và Michelle là một bàn thờ, trên bàn thờ đặt hai tấm linh bài.
Cố Tĩnh Đình thấy hai cái tên trên đó, cô h0àn toàn xa lạ, tɾong vô thức quay đầu lại nhìn Michelle. Cô phát hiện ra cô ấy dùng ánh mắt như nhìn kẻ thù để nhìn Chiêm Thiệụ
“Chiêm Thiệu, anh thả tôi ra, sao anh lại làm vậy? Chiêm Thiệu, thả chúng tôi ra, có nghe không?”
Bị người ta lừa dối, tổn thương, đau buồn biết bao.
Michelle mất đi lý trí, nếu như không phải tay chân đều bị buộc chặt thì cô ấy sẽ xò xong đến đấm Chiêm Thiệu hai phát.
Chiêm Thiệu như không nghe thấy lời cô ấy nói, anh ta quỳ trước bàn thờ, sau đó thắp ba nén nhang rồi đốt đèn cầy.
Thái độ của anh ta vô cùng thành kính, nhắm mắt lại, đôi mắt vẫn luôn tinh ranh ấy, lúc này lại sâu không thấy đáy.
Hoàn toàn không rõ anh ta đang nghĩ gì.
Sau khi thắp nhang rồi cung kính lạy ba lượt, anh ta đứng dậy, nhìn về phía hai người con gái vẻ mặt khác nhau đang dựa gần nhaụ
“Hôm nay, là ngày giỗ của hai người.”
Là sao?
“Chiêm Thiệu, anh không phải con người ” Michelle đã mất hết lý trí, dặn bản thân phải nghĩ thoáng ra là một chuyện, làm được hay không là chuyện khác.
Đối lập với sự kích động của cô ấy, Cố Tĩnh Đình lại điềm tĩnh hơn nhiềụ


⬅ Trước Tiếp ➡