⬅ Trước Tiếp ➡

Hai chân trở nên mềm nhũn. Cố Tĩnh Đình cảm thấy bản thân sắp đứng không vững rồi. Cô đưa tay chống vào cây cột phía sau, bỗng nhiên cảm thấy tim mình như thắt lại.
Lúc này cô cảm thấy bụng dưới truyền đến một cơn đau nhói nhẹ.
Cô mở to mắt, hoảng sợ đưa tay sờ lên bụng.
Con à, con cũng đang trách mẹ sao?
Con trách mẹ đã đuổi ba con đi sao?
Cổ họng cô bỗng nghẹn lại, hai mắt cảm thấy nóng nóng.
Cuối cùng, cô bất lực ngồi xuống đất, không thể nhúc nhích được nữa.
Cô không đứng lên được, cũng chẳng thể bước đi.
Cô đã ngồi trên nền đất lạnh lẽo bên cạnh cây cột đến tận khi Cố Học Vũ tìm thấy cô.
Mặc dù bây giờ là mùa hè nhưng Cố Tĩnh Đình đang mang thai.
“Tĩnh Đình ”
“Ba.”
Cố Tĩnh Đình bám vào Cố Học Vũ để ông ấy bế cô lên rồi vùi chặt mặt vào ngực ông ấy.
“Tĩnh Đình, con làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”
Cố Học Vũ cúi đầu để xem tình trạng con gái mình nhưng Cố Tĩnh Đình lại vùi mặt vào ngực ông, ngăn không cho ông nhìn rõ “Ba, con thấy khó chịu quá.”
L ng ngực giống như có thứ gì bị lấy đi, cảm giác như máu đang chảy đầm đìa.
Cảm giác đó khiến trái tim Cố Tĩnh Đình chợt run lên đau đớn.
Bụng dưới lại truyền đến cơn đau âm ỉ.
Cô không thể đứng vững, một sự bất lực mà trước nay cô chưa từng cảm nhận được. Cô chỉ có thể siết chặt vào vai ba mình để ông ấy có thể cho mình chút sức lực.
“Ba, con đau quá.”
“Tĩnh Đình.” Sắc mặt Cố Học Vũ liền thay đổi, lập tức bế Cố Tĩnh Đình đến chỗ xe đậụ
Đau, rất đau, toàn thân đều đaụ
Cố Tĩnh Đình ngồi vào ghế lái phụ, cả người cuộn tròn lại.
Cảm giác đau đớn này đến quá nhanh, nhanh đến mức cô căn bản không thể chống cự.
Sắc mặt cô trắng bệch, mồ hôi đổ ra đầm đìa.
Từ trước đến nay cô không phải một người hèn nhát nhưng lúc này cô lại không ngừng cầu xin trời phật, cầu xin tất cả các vị thần có thể phù hộ cho bọn họ, phù hộ cho mẹ con cô bình an vô sự.
………………………………
Cố Tĩnh Đình đã ngủ rồi, có điều ngay cả khi đang ngủ nhưng hai lông mày cô vẫn cau lại. Bàn tay thon nhỏ, trắng trẻo của cô đặt trên bụng, giống như không dám có chút lơ là nào bảo vệ đứa con nằm tɾong bụng.
Cảnh tượng đó khiến Cố Học Vũ người vẫn luôn đứng bên cạnh giường, khẽ chau mày.
Ký ức lặp lại. Hình bóng con gái nằm trên giường phòng sản giống hệt với Kiều Tâm Uyển năm đó.
“Làm ơn, xin hãy bảo vệ con của tôi.”
Những lời nói thì thào, yếu ớt đó, sau hơn hai mươi năm, Cố Học Vũ lại được nghe từ chính miệng con gái mình khiến ông ấy rất bàng h0àng.
Nhìn đôi môi sưng đỏ và khuôn mặt nhỏ nhắn đến cả khi ngủ vẫn bất an của con gái, ông ấy đại khái có thể đoán ra vừa nãy ai đã đến tìm Cố Tĩnh Đình.
Đường Diệc Sâm. Tên đáng chết này.
Cậu ta thật sự cho rằng ông không ra tay có nghĩa là Kỳ Lân Đường sợ Đường Môn sao?
Nếu như không phải vì nghĩ đến cảm nhận của Cố Tĩnh Đình, nếu như không phải cô liên tục cầu xin ông không được huỷ diệt Đường Môn thì ông thực sự muốn tận tay bắn cho tên tiểu tử thối ấy một phát súng rồi.
Sắc mặt Cố Học Vũ nghiêm lại, nhìn con gái vẫn đang ngủ say, sau đó lấy đïện thoại ra gọi cho Tiểu Lâm.


⬅ Trước Tiếp ➡