Chương 933
Dưới ánh đèn lờ mờ, khuôn mặt cô dần trở nên mịt mờ.
Anh thấy không rõ , hoặc anh không thể nhìn rõ.
"Cố Tĩnh Đình, em thắng rồi. Em thật sự rất tàn nhẫn. Anh không thể hung dữ với em được." Giọng nói đầy đau thương, kèm the0 âm thanh khàn khàn chỉ trích. Đường Diệc Sâm nhìn Cố Tĩnh Đình mấp máy môi "Em yên tâm. Tôi về sau sẽ không làm phiền đến em."
Buông tay cô sẽ khiến cho anh đau khổ. Thậm chí đau đến lỗi khiến anh không muốn sống.
Thế nhưng nếu không buông tay sẽ khiến cho anh càng đau khổ hơn.
Đối mặt với vẻ mặt ċһán ghét, lạnh lùng, cứng rắn của cô.
Anh cho dù ma͙nh mẽ hơn nữa, kiên ℭường hơn nữa thì cũng sẽ mệt mỏi.
Nếu như vậy thì để tất cả đều kết thúc đi.
"Em sau này có thể sống một cuộc sống tùy thích. Anh sẽ không xuấthiện trước mặt em nữa."
" Cố Tĩnh Đình, tạm biệt."
Anh sẽ không còn gặp lại người phụ nữ anh yêu nhất.
Anh sẽ không còn gặp lại người phụ nữ mà anh đã bất cẩn đánh mất.
Anh cũng không còn gặp lại người phụ nữ dù anh lấy lòng như thế nào đều không sưởi ấm được trái tim cô.
Tim như bị ai đó khoét sâu rất đau đớn.
Cơn đau lan từ tim xuống tứ chi rồi từ tứ chi lên tim.
Rất đaụ
Hóa ra buông tay người mình yêu nhất là đau đớn như thế này.
Có gì đó tɾong mắt sắp trào ra.
Anh chớp chớp mắt, đem những thứ sắp trào ra ép xuống.
Quay người rời đi.
Đường Diệc Sâm quay người rời đi.
Bóng lưng của Đường Diệc Sâm thẳng tắp, giống hệt như một chiến binh sắp ra trận.
Thực ra tɾong lòng anh có một tia hi vọng nhỏ nhoi, ho vọng Cố Tĩnh Đình có thể mở lời giữ anh lại, hi vọng Cố Tĩnh Đình có thể hồi tâm chuyển ý, sẵn sàng tha thứ cho anh và cho anh thêm một cơ hội nữa.
Nhưng mà, anh đã đợi rất lâu vẫn không nghe thấy tiếng cô gọi mình.
Đường Diệc Sâm không dừng lại. Anh chớp mắt, hít một hơi thật sâu, rồi thu lại tất cả những hi vọng cuối cùng tɾong lòng mình.
Kết thúc rồi. Tất cả đã kết thúc rồi.
Cố Tĩnh Đình khi nghe Đường Diệc Sâm nói câu “Anh sẽ không đến làm phiền em nữa” thì cảm thấy có chút khó hiểu, không biết anh nói với mình câu đó là có ý gì.
Cái gì mà anh không đến làm phiền cô nữa?
Cái gì mà anh sẽ không xuấthiện nữa?
Không đợi cô hỏi rõ ràng, cũng không đợi cô kịp phản ứng lại, Đường Diệc Sâm đã rời đi rồi.
Bước chân của anh vừa chậm rãi lại vừa dứt khoát.
Bóng lưng của anh vừa kiên ℭường lại vừa cô độc.
Chỉ là, nhìn thấy dáng vẻ anh rời đi như vậy, hai mắt cô bỗng nhiên trở nên mờ nhoè.
Môi cô mấp máy nhưng muốn nói gì đó.
Cô muốn bảo anh ở lại.
Đường Diệc Sâm, đừng đi.
Trong trái tim sâu thẳm của cô dường như phát ra tiếng gọi tha thiết như vậy.
Nhưng âm thanh đó cứ quanh quẩn nhiều lần mà vẫn nghẹn lại ở cổ họng không nói ra được.
Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông đó rời đi. Anh cứ rời đi như vậy, rời xa cuộc sống của cô.
Đường Diệc Sâm, quay lại.
Em chưa cho phép, sao anh có thể rời đi?
Những âm thanh đó cũng không thể phát ra thành lời.
Sự kiêu ngạo của cô nhất định cũng không cho phép cô đi cầu xin một người đàn ông ở lại.
Những cơn gió thổi vào bãi đỗ xe ngày càng trở nên nóng và oi bức.
Bóng lưng cao lớn và quật ℭường của người đàn ông đó cuối cùng cũng biến mất trước mặt cô.