⬅ Trước Tiếp ➡

“Có vẻ như người đứng đầu Đường Môn dạo này sống quá thư thả rồi. Gây cho cậu ta chút rắc rối đi.”
Ít nhất có thể khiến cậu ta tɾong khoảng thời gian ngắn không có thời gian đến làm phiền con gái mình nữa.
Lúc Tiểu Lâm nhận được mệnh lệnh như vậy thì có chút hoang mang, ngơ ngác, nhưng không đợi anh ta hỏi rõ ràng xem rốt cục phải gây rắc rối gì thì Cố Học Vũ đã ngắt đïện thoại.
Người đứng đầu Đường Môn? Không phải chính là Đường Diệc Sâm sao?
Ừm, anh ta vẫn còn nhớ, Cố Tĩnh Đình từng nói không được phép động vào Đường Diệc Sâm.
Bây giờ nên làm thế nào bây giờ? Anh ta rốt cục nên nghe the0 Cố Học Vũ hay nghe the0 Cố Tĩnh Đình đây?
Tiểu Lâm cảm thấy thật rối trí, khó xử.
…………………………..
Cố Tĩnh Đình sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên chính là đưa tay sờ lên bụng.
“Đứa trẻ. Con của con không sao chứ?”
Lúc đó, cô rõ ràng cảm thấy hơi đau nhói.
Cố Học Vũ đứng cạnh giường nhẹ nhàng ấn người cô xuống rồi nói “Con bình tĩnh đi. Con của con không sao.”
Cố Tĩnh Đình thở phào nhẹ nhõm. Sau một hồi căng thẳng tột độ, cô đột nhiên thả lỏng người, chỉ cảm thấy cơ thể mình yếu ớt, sau đó liền nhìn xung quanh “Con đang ở viện sao?”
“Ừ.” Cố Học Vũ gật đầu “Con đấy, suýt nữa doạ chết ba rồi.”
“Ba, con xin lỗi.”
‘Cố Tĩnh Đình cúi mặt xuống, tɾong đầu liền hiện lên hình ảnh Đường Diệc Sâm rời đi. Bây giờ nhớ lại cô vẫn cảm thấy lồng ngực mình đau thắt lại, cực kỳ khó chịụ
“Người con phải nói xin lỗi không phải ba.” Vẻ mặt Cố Học Vũ rất nghiêm túc, ông ấy ngồi xuống cạnh giường rồi nói “Hôm nay ba đã nghe bác sĩ nói, tinh thần con luôn rất căng thẳng. Ba không biết chuyện gì đã khiến con căng thẳng như vậy? Nhưng con phải biết, tɾong giai đoạn mang thai, cảm xúc của người mẹ ảnh hưởng rất lớn đối với đứa trẻ.”
“Nếu con thật sự muốn sinh ra một đứa trẻ khoẻ ma͙nh thì nhất định phải giữ tinh thần mình luôn vui vẻ, thoải mái. Nếu không, ngược lại, con sẽ hại đứa trẻ này.”
Sắc mặt Cố Tĩnh Đình liền tái nhợt, cô cắn chặt môi, bàn tay đặt trên chăn bỗng nổi hết các khớp lên.
“Đường Diệc Sâm đến tìm con phải không?”
“Ừm.” Cố Tĩnh Đình gật đầụ
Căn phòng trở nên im ắng. Cố Tĩnh Đình cảm thấy có chút áy náy, thậm chí còn không dám ngẩng đầu nhìn mặt ba mình. Trong lòng Cố Học Vũ thở dài một hơi.
“Con vẫn yêu cậu ta sao?”
“Con không…”
“Con không cần phải đưa cho ba đáp án.” Cố Học Vũ lắc đầu “The0 như ba thấy, Đường Diệc Sâm thực ra cũng không hẳn là một người tốt. Ba cũng không muốn đi điều tra xem cậu ta rốt cục đã làm cái gì. Nhưng dựa vào việc cậu ta để con đang mang thai phải một mình đối mặt với những điều đó, là ba đã không đồng ý con ở bên cậu ta rồi.”
Cố Tĩnh Đình im lặng, tɾong lòng có chút không kìm được muốn phản bác thay cho Đường Diệc Sâm.
Anh cũng không biết cô đang mang thai. Hơn nữa cô cũng không ở cạnh anh, việc anh không biết không phải rất bình thường sao?
“Nếu như con không yêu cậu ta nữa, vậy thì hãy buông bỏ h0àn toàn đi. Chỉ vì một người đàn ông mà hại bản thân mình bị doạ sảy thai có đáng không?”
Cố Tĩnh ĐÌnh bỗng sững sờ, cô ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn Cố Học Vũ “Ba?”


⬅ Trước Tiếp ➡