⬅ Trước Tiếp ➡

Anh hít sâu, không ngừng đem bụng dưới đè xuống.
Nhưng mà…
Cô thật sự coi trọng anh.
Anh làm sao có thể để cho người ta nhìn thấy bộ dáng anh hiện giờ đây?
Anh liều mạng thoát khỏi cà vạt, nhưng nút buộc kia anh càng giãy càng thắt chặt.
Tiểu Tĩnh Đình, cô thật sự trừng phạt anh kiểu này, không sợ về sau anh bắt được cô sẽ đáp lễ lại cô sao?
Nghĩ tới cảnh anh dùng cà vạt trói Cố Tĩnh Đình, sau đó để cô làm nhiều dáng vẻ, bụng dưới lại trở nên cứng.
Hít sâu, đem ý nghĩ đè xuống, Đường Diệc Sâm lại một lần nữa muốn cố gắng thoát khỏi cà vạt.
Cùng lúc đó anh quyết tâm đem ý nghĩ vừa rồi lên người Cố Tĩnh Đình, phải báo đáp cô lần này.
Đậu phộng, sao cái cà vạt này lại chặt như thế?
Thật sự là %&... %... @ Q#& %#W@Q

Cố Tĩnh Đình đi xuống dưới lầu, nhìn xem trên tay cô đang cầm túi tiền, đïện thoại, cô liền đem chúng vứt vào ngăn tủ ở phòng khách. Đồng thời để đïện thoại sang chế độ im lặng.
Đường Diệc Sâm có thể tìm thấy thì phải xem vận may của anh. Tìm không thấy cô cũng không có cách nào.
Cầm chìa khóa xe rời đi, tɾong lòng cô không chút nào áy náy.
Đối với Đường Diệc Sâm, cô tạm thời không muốn tha thứ.
Về chuyện sau này, về sau hãy nói.
Thời gian sau đó, Cố Tĩnh Đình vẫn giống như trước kia, vẫn đi làm và nghỉ ngơi bình thường.
Cô không quan tâm tới Đường Diệc Sâm, ngày đó anh rời đi thế nào cô cũng không hề để ý.
Nhưng mà có khi trời tối ngồi ngẫm lại, cô cảm thấy mình cũng rất tàn nhẫn.
Cô nghĩ có lẽ sau khi trải qua hai lần bị tổn thương, cô không còn yêu nữa.
Đối với Đường Diệc Sâm, cô yêu không nổi.
Đời người chính là như vậy, khi yêu anh, anh là tất cả đối với tôi.
Nhưng khi tôi không còn yêu anh, anh chả là gì của tôi cả.
Trong lòng mơ hồ xuấthiện một chút mất mát, có chuyện gì vậy?
Cô nghĩ chắc là do thời kỳ thai nghén đi.
Ngày hôm nay sau khi tan làm, Cố Tĩnh Đình chạy xe trở về nhà trọ của Cố Học Vũ.
Đem xe đỗ ở bãi đỗ xe, cô cầm chìa khóa định lên lầu nhưng đến chỗ cây cột rẽ ngoặt cô liền bị ai đó dùng lực kéo sang.
Cố Tĩnh Đình giật nảy mình the0 bản năng giơ chân lên đá đối phương.
Nhưng mà động tác của cô bị người ta ngăn lại ở giữa không trung. Cơ thể bị người ta đè lên cột.
Nhờ ánh đèn lờ mờ ở bãi đỗ xe, Cố Tĩnh Đình mới thấy được gương mặt của Đường Diệc Sâm.
Động tác muốn tấn công tiếp the0 của cô dừng lại, cô thu tay lại, mặt không đổi đứng đó.
"Có việc?"
Hai tay Đường Diệc Sâm chống sang hai bên Cố Tĩnh Đình, khóe miệng có chút giương lên, tɾong mắt h0àn toàn lạnh lẽo.
Tim Cố Tĩnh Đĩnh run lên, nhưng vẫn không lùi bước, cô đối mặt thẳng với anh.
Kể từ khi rời khỏi biệt thự lần trước, tính ra thì bọn họ đã ba hoặc bốn ngày không gặp nhau rồi.
Đường Diệc Sâm cảm thấy hình như không tốt lắm.
Cằm tràn đầy râu ria, hốc mắt hãm sâu, bên tɾong hiện lên tia máu đỏ tươi. Khuôn mặt anh gầy đi không ít, tóc cũng có chút rối, không thuận the0 ở sau đầu mà rủ xuống trước mặt tre đi nửa cái trán.
Cố Tĩnh Đình nghe rõ được tim mình đột nhiên đập nhanh.
Đường Diệc Sâm trước mặt cô, mặc dù tinh thần trở nên sa sút nhưng mà lại gợi cảm muốn chết.


⬅ Trước Tiếp ➡