⬅ Trước Tiếp ➡

Trong lúc Cố Tĩnh Đình đang nói chuyện, cô ngồi trên người anh, mông lướt qua bộ phận nào đó.
Đáng chết. Cô nàng này nhất định là yêu tinh. Đôi mắt Đường Dịch Sâm đỏ ngầu, trừng mắt nhìn Cố Tĩnh Đình " Cô nàng đáng chết này, nhanh cởi quấn áo trên người em ra rồi ngồi lên nó."
Anh nhất định sẽ cho cô biết sự lợi hại.
"Cởi quần áo? Cho anh?"
Cố Tĩnh Đình quay đầu, ngay lúc này thu tay lại, cơ thể ngồi thẳng đi ra khỏi giường, cô đứng bên giường
"Đáng tiếc, tôi không muốn cho."
Đường Diệc Sâm giật mình, cơ thể trần trụi, dương vật ở giữa dựng đứng, cô nàng này khơi gợi lên dục vòng của anh thế nhưng cô lại…
"Đường Diệc Sâm." Vẻ mặt lạnh lùng của Cố Tĩnh Đình lúc này khác hẳn dáng vẻ vừa nãy. Cô h0àn toàn không có cởi quần áo của mình.
Bây giờ, quần áo trên người cô vẫn còn y nguyên.
"Thật sự loại cảm giác này rất khó chịu sao?"
Coi như anh muốn có được nhưng cảm giác bị vứt bỏ giữa không trung.
Đường Diệc Sâm một câu đều không nói lên lời, anh giật giật tay muốn thoát ra khỏi cà vạt nhưng phát hiện giãy không ra.
"Tĩnh Đình."
Đường Diệc Sâm một câu đều không nói lên lời, anh giật giật tay muốn thoát ra khỏi cà vạt nhưng phát hiện giãy không ra.
"Tĩnh Đình."
"Đường Diệc Sâm" Cố Tĩnh Đình chỉnh lại quần áo, mặt không đổi sắc nhìn bộ dáng xấu hổ của Đường Diệc Sâm đang nằm ở trên giường, nhưng cô không hề bị dao động "Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Hình như anh đã quên rồi thì phải?"
"Đừng tưởng rằng tôi không làm gì anh thì sẽ tha thứ cho anh. Đường Diệc Sâm, nếu như anh thích mơ vào ban ngày thì tôi sẵn sàng giúp anh tỉnh táo lại một chút."
Nếu không phải trên tay cô không có gì thì cô thật sự muốn cầm cốc nước đá đổ vào chỗ đó của anh, để anh thử cảm giác nóng lạnh là như thế nào.
Nhưng mà hiệu quả cũng rất được.
Nhìn thấy người nào đó bị cô trêu chọc đến lỗi em trai nhỏ h0àn toàn đứng dậy, tròng mắt anh còn hằn lên tia máụ
Khóe môi cô giương lên không chút cảm giác áy náy nào đưa tay lướt lên phía trên.
Ngón tay mảnh khảnh trực tiếp khiến Đường Diệc Sâm suýt nữa nhảy dựng lên.
Thế nhưng đâu có dễ dàng như vậy, chất lượng cà vạt thực sự rất tốt. Anh giãy hai lần h0àn toàn không thoát ra được.
"Tĩnh Đình, đừng như vậy, em mau cởi ra cho anh."
Nếu không cởi ra, anh thật sự bị lửa thiêu đốt đến chết.
"Cởi ra cho anh?" Tay Cố Tĩnh Đình một lần nữa lướt qua vật gì đó của anh, nhìn xem nơi đó bị cô kích thích mà lên tận hai lần, cô cười cực kì ác liệt.
"Nằm mơ."
"Tĩnh Đình" Giọng Đường Diệc Sâm đã tới giới hạn " Đừng dùng cách này trực phạt anh."
Quá tàn nhẫn.
Cố Tĩnh Đình không hề trả lời, đối với cô đây là cách tốt nhất.
Quay người rời đi, Cố Tĩnh Đình không quên nhặt quần Đường Diệc Sâm từ dưới đất lên, đem đïện thoại, túi tiền, chìa khóa xe bên tɾong túi toàn bộ lấy đi.
Ngay trước mặt anh quơ quơ.
"Anh ở lại chỗ này thật tốt nhé "
Cô buông xong lời này, cầm những vật kia rời đi.
Sau khi cô rời đi, căn phòng trở nên yên tĩnh, còn có thứ kia chưa có dấu hiệu mềm xuống, anh đột nhiên liền bật cười.
Tĩnh Đình thân yêu, cô thật sự làm cho anh rất ngạc nhiên.
Dùng cách như vậy để đối phó với đàn ông cũng chỉ cô thôi.
Làm cho anh hưng phấn, vui vẻ nhưng lại đau khổ muốn chết.


⬅ Trước Tiếp ➡