⬅ Trước Tiếp ➡

Soái ca quả không hổ danh soái ca, cho dù diện mạo nào cũng đủ để thu hút ánh mắt người khác.
Cho dù là dáng vẻ ċһán chường, nhưng vẫn rất đẹp trai.
Cố Tĩnh Đình ngây người một chút, rất nhanh liền quay trở về "Tránh ra."
Đây là nhà trọ của Cố Học Vũ, nếu tối nay cô lên, Cố Học Vũ nhất định sẽ tìm cô.
Đường Diệc Sâm không thèm buông tay, chỉ lẳng lặng chăm chú nhìn Cố Tĩnh Đình.
Anh phải cảm ơn người phụ nữ này ban tặng, anh một ngày một đêm không được ăn gì, mới tháo được cà vạt.
Chất lượng cà vạt công nhận quá tốt, cộng thêm cô rất biết cách buộc, anh không hề giải được, cuối cùng anh phải phá cái giường.
Không sai. Chính là phá hủy cái giường. Sau đó anh mới cởi ra được thứ đã trói anh hai ngày.
Anh ra khỏi biệt thự, đi tới công ti mới biết được Đường Tử Nhu mắc bệnh.
Đã ở viện hai ngày rồi.
Anh đi đến bệnh viện mới biết được, với Đường Tử Nhu chỉ cần bà chịu tha thứ cho Hiên Viên, như thế cô sẽ tha thứ cho mình…
Nhưng tính tình Đường Tử Nhu quật ℭường, cố chấp, làm sao có thể tha thứ cho Hiên Viên?
Lòng bà tràn đầy áy náy, cảm thấy mình có lỗi với con trai.
Bà sốt ruột đến lỗi ngã bệnh.
Đường Diệc Sâm ở lại bệnh viện chăm sóc Đường Tử Nhu một ngày. Hôm nay bệnh tình bà chuyển biến tốt, cũng không phát sốt, rất tỉnh táo. Anh lúc này mới có thời gian đi tìm Cố Tĩnh Đình.
Ba ngày, tròn đúng ba ngày anh không ngủ nghỉ nhưng vẫn không chút nào cảm thấy mệt mỏi.
Anh chỉ cảm thấy Cố Tĩnh Đình thật tàn nhẫn. Thật sự rất tàn nhẫn.
Thế nhưng anh không phải đã biết từ lâu rồi sao? Người phụ nữ này, đối với bản thân còn tàn nhẫn thì đối với người khác còn tàn nhẫn hơn.
Đôi mắt nhắm lại, hai tay siết chặt thành nắm đấm, trên mặt anh hiện lên vẻ dữ tợn, Cố Tĩnh Đình có chút sợ hãi.
Nhưng mà, lần trước cô đem anh trói lại liền nghĩ anh phản ứng như này là bình thường.
Cho nên bây giờ cô tuyệt đối sẽ không sợ hãi.
Vươn tay muốn đẩy cánh tay anh ra. Anh lại lên tiếng " Cố Tĩnh Đình, em có trái tim không?"
Cố Tĩnh Đình ngơ ngác một chút, đôi mắt hạnh hiện lên một tia sáng, rất nhanh liền biến mất không thấy "Có trái tim hay không, liên quan gì tới anh?"
"Em không hề có trái tim."
Giọng Đường Diệc Sâm mang ý trách móc, anh làm sai, Cố Tĩnh Đình có thể chút giận lên người anh, thế nhưng cô lại đem tức giận lên người Đường Tử Nhu, chuyện này khiến anh cảm thấy khó chịụ
"Em tại sao lại có thể làm như vậy?"
"Tôi chẳng qua chỉ là trả lại anh mà thôi." Cố Tĩnh Đình chỉ cho là anh đang trách cô chuyện trói anh nên không hề thấy áy náy "Đường Diệc Sâm, ngày đó anh lừa dối tôi, nên nghĩ đến kết quả ngày hôm nay."
Đây chỉ là quà đáp lễ nho nhỏ mà thôi. Nếu như Đường Diệc Sâm không phải là cha của đứa trẻ tɾong bụng mình, cô có thể làm ác hơn nữa.
"Cố Tĩnh Đình" Âm thanh trầm thấp đè nén sự tức giận " Em nếu hận tôi như vậy, không muốn tha thứ cho tôi, em có thể trút giận nên người tôi, không cần làm chuyện như vậy đâụ"
Nói về Hiên Viên để kích thích Đường Tử Nhu….
Chuyện này coi như anh hận Đường Tử Nhu nhất, bị cô đối xử tàn nhẫn nhất, anh đều không nỡ làm thế.
Cố Tĩnh Đình, tại sao có thể?


⬅ Trước Tiếp ➡