⬅ Trước Tiếp ➡

"Muốn tôi sao?" Tay Cố Tĩnh Đình cách áo sơ mi của anh, ở trên lồng ngực anh vẽ vài vòng.
"Muốn." Đường Diệc Sâm đột nhiên cảm thấy cổ họng trở nên khô khốc, giơ tay lên muốn vuốt ve gương mặt Cố Tĩnh Đình, cô bèn giữ lấy tay anh, đưa tay lên đè lên đỉnh đầụ
"Anh nói nghe tôi."
"Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm không biết cô muốn làm gì.
Cố Tĩnh Đình lại cười cười "Anh đã nói nghe lời tôi nên tất nhiên tôi bảo anh làm gì thì anh sẽ làm cái đó."
Đang nói, hai tay cô đột nhiên xuấthiện hai dây cà vạt, thiết kế sang trọng, vừa nhìn là biết giá trị không nhỏ. Quan trọng nhất là vô cùng rắn chắc
Trong mắt có một tia ánh sáng lóe lên, cô nhanh tay đem anh trói vào cột đầu giường.
Đây không phải kiểu buộc đơn giản, mà là kiểu càng giãy dụa thì càng thắt chặt.
Hai tay Đường Diệc Sâm đều bị cột vào hai bên một lúc, mới phát hiện ra Cố Tĩnh Đình muốn làm gì " Tĩnh Đình, em mau thả anh ra."
"Không được." Cố Tĩnh Đình lắc đầu, lại thử cà vạt trên tay Đường Diệc Sâm một chút, thấy thắt chặt rồi, lúc này mới cười "Tôi nói nếu anh nghe tôi, tôi mới có thể cân nhắc một chút xem có nên tha thứ cho anh hay không?"
Trong lúc nói chuyện, tay của cô đã di chuyển đến trước ngực Diệc Đình Sâm. Quyến rũ nhìn anh một cái, sau đó bắt đầu cởi áo sơ mi trên người anh.
Đường Diệc Sâm nhịn không được nuốt nước miếng một cái, đáng chết, nhìn từ góc độ này có thể nhìn thấy cơ thể đầy đặn của cô đang ngay trước mắt anh.
Anh cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, cùng lúc đó bụng dưới có chút thiêu đốt.
"Tĩnh Đình, nhanh lên một chút."
"Không nên gấp nha." Cố Tĩnh Đình ngẩng đầu, nhìn anh nhàn nhạt cười một tiếng.
Rõ ràng là một nụ cười qua loa, nhưng lại mang the0 nét quyến rũ.
Đường Diệc Sâm chỉ cảm thấy bụng dưới càng căng đến lợi hại hơn. Cố Tĩnh Đình đang ngồi trên ngực anh đơn nhiên cũng cảm thấy.
"Tĩnh Đình…" Miệng Đường Diệc Sâm càng trở nên khô khốc, hạ thân phía dưới căng ra gần như muốn nổ tung.
"Đừng nói chuyện…" đầu lưỡi Cố Tĩnh Đình đảo qua hai hạt đậu nhỏ, một động tác rất đơn giản nhưng hiệu quả vô cùng lớn.
Đường Diệc Sâm kiềm chế không được, dưới e0 hơi nâng lên, nơi nào đó đang kêu gào muốn được giải phóng.
"Cần giúp một tay không?"
Cố Tĩnh Đình vô cùng tốt tính đem tay đặt ngay trước quần anh, lại mang the0 chút vô tội nhìn Đường Diệc Sâm.
"Muốn. Nhanh lên."
"Nha." Cố Tĩnh Đình gật đầu, rất nghe lời đem toàn bộ quần áo trên người Đường Diệc Sâm cởi ra.
Bây giờ, ngoài chiếc áo sơ mi trên người anh thì trên người không còn gì cả.
Dưới hạ thân, cô bắt đầu chơi đùa một vòng với anh.
Bàn tay nhỏ bé như vô tình lướt qua cơ thể anh, ở trên cơ thể anh châm lửa.
Dương vật Đường Diệc Sâm đã sớm cương lên, Cố Tĩnh Đình thế nhưng không những không an ủi mà còn thi thoảng dùng mông cọ xát phía trên một chút rồi dời đi.
Đường Diệc Sâm gần như muốn phát điên "Tĩnh Đình. Mau mở khóa ra đi."
Anh muốn cô, muốn cô đến điên lên.
Cố Tĩnh Đình nhìn anh một cái, bàn tay nhỏ bướng bỉnh lướt qua ngực của anh rồi đến bụng dưới cuối cùng đi đến chỗ đó.
"Anh muốn?" Cô nhẹ nhàng nắm chặt nơi nào đó, di chuyển lên xuống mấy lần.
"Anh muốn. Nhanh lên cho anh." Đường Diệc Sâm chưa nói hết, giọng nói đều khàn đặc "Em ngồi lên nó nhanh một chút."
"Ngồi lên nó? Là thế này phải không?"


⬅ Trước Tiếp ➡