Chương 925
Tay Đường Diệc Sâm để trên mặt cô, bàn tay hơi thô ráp đi qua từng tấc da thịt mềm mại, mang lại cảm giác kích thích khôn cùng.
Cô biết rõ, nếu thật sự không ngăn cản thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp the0.
Ánh mắt di chuyển, Cố Tĩnh Đình dùng sức cắn chặt răng. Lý trí trở về, cô chợt giơ tay lên ôm lấy cổ Đường Diệc Sâm.
"Đường Diệc Sâm, tôi chưa từng tha thứ cho anh."
"Tôi biết." Động tác Đường Diệc Sâm hơi khựng lại, nét mặt thoáng qua vẻ chua xót, nhưng cũng chỉ một chút thôi "Tĩnh Đình, coi như cả đời này em không có tha thứ cho tôi đi, thì tôi cũng không có khả năng buông tha em."
"Tôi không thích anh như thế." Tĩnh Đình quay mặt đi chỗ khác, không nhìn Đường Diệc Sâm "Nếu anh thật sự yêu tôi thì nhất định sẽ tôn trọng tôi."
"Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm thấy cô không chịu quay mặt nhìn mình, tɾong lòng xuấthiện sự khổ sở, anh rất đau, nhưng vẫn duy trì vẻ mặt tươi cười “Tôi tôn trọng em, nhưng mà tôi rất muốn em.Tôi nghĩ, hai loại cảm xúc này sẽ không xảy ra xung đột."
"Thật sao?" Không xung đột sao?
"Đúng vậy." Đã rất lâu rồi anh và cô chưa làm chuyện thân mật, sao mà không nhớ cô cho được
Chưa kể là, lúc này cô còn đang nằm dưới người anh, mang the0 vẻ chống cự,nhưng lại có chút gì đó như mời chào, vừa xấu hổ vừa sợ hãi, trông vô cùng quyến rũ. Cho nên anh mới muốn ngừng mà không ngừng nổi.
Nhìn thấy Cố Tĩnh Đình yên lặng không nói, Đường Diệc Sâm lại nói thêm một câu “Tĩnh Đình, tôi sẽ không ép buộc em, nhưng mà em phải suy nghĩ lại cho tôi một cơ hội."
"Không nói tới nữa, tôi có chút khát rồi." Tay Tĩnh Đình đặt lên trên cổ họng mình "Anh có thể đi rót hộ tôi cốc nước không?"
Ánh mắt Đường Diệc Sâm sáng lên, thấy Cố Tĩnh Đình không từ chối, vậy là cô đồng ý rồi?
Cô đồng ý tha thứ cho mình?
Trong lòng vui sướng, anh nhảy xuống giường “Tôi rót giúp em."
Động tác anh rời đi vô cùng nhanh chóng, Cố Tĩnh Đình nhìn về phía anh, nhanh chóng ngồi dậy. Ánh mắt nhìn cách bài trí căn phòng liền rơi vào phía tủ quần áo.
Rất nhanh, Đường Diệc Sâm đã trở lại, trên tay anh đang cầm một cốc nước, nhìn thấy Cố Tĩnh Đình ngồi trên giường thì đưa cốc nước cho cô "Nước của em."
"Cảm ơn." Cố Tĩnh Đình cầm lấy cốc nước trên tay anh, uống một hơi cạn sạch.
Đem cốc đặt ở đầu giường, Cố Tĩnh Đình vươn tay kéo tay Đường Diệc Sâm.
"Đường Diệc Sâm, anh rất yêu tôi ư?"
"Đúng vậy" giọng nói không hề do dự vang lên. Cố Tĩnh Đình nhẹ nhàng gật đầụ
“Anh có thể cái gì cũng nghe tôi sao? "
"Có thể." Đường Diệc Sâm gật đầu liên tục " Ngoại trừ đừng khiến tôi phải rời xa em."
"Vậy…" Cố Tĩnh Đình nhìn tay mình đang nằm tɾong lòng bàn tay anh, bàn tay anh thật to, h0àn toàn có thể nắm trọn bàn tay nhỏ bé của cô.
"Tôi muốn cân nhắc một chút xem có thể tha thứ cho anh không?"
"Tĩnh Đình?" Cô chịu cân nhắc có nghĩa là anh có cơ hội? Trong mắt Đường Diệc Sâm càng sốt ruột hơn.
Đột nhiên Cố Tĩnh Đình dùng sức một cái cả cơ thể cô kéo đến bên giường, sau đó nằm trên người anh.
Một tay chống lên, từ trên cao nhìn xuống Đường Diệc Sâm.
Lúc trước tóc cô xõa ra, bây giờ lại rủ xuống trước lồng ngực anh, vài sợ tóc nghịch ngợm lướt qua mặt anh, làm anh thấy ngứa ngáy.
"Tĩnh Đình." Âm thanh khàn giọng vang lên.