Chương 918
Một người như vậy, có cái gì tốt để tha thứ chứ?
Mặt Đường Tử Nhu đỏ lên, đúng thế, đúng là bây giờ mới nói những lời này thì trễ rồi, thế nhưng bản thân bà thật sự đã hối hận.
"Cô Cố, tất cả lỗi lầm là của bác. Chỉ là, Diệc Sâm vô tội. Bác..."
Cố Tĩnh Đình không thèm nói chuyện tiếp với bà ta nữa. Trên thế giới này luôn có một số người như vậy, trước khi sự việc xảy ra thì không nghĩ đến hậu quả, đến lúc làm ra rồi thì mới bắt đầu hối hận.
Một câu nói tôi sai rồi, tôi hối hận rồi. Thế đã có thể bù đắp được tất cả à?
Những người sau khi phạm tội giết người chỉ cần nói một câu thật xin lỗi là có thể giải quyết tất cả?
Nói một câu hối hận rồi là có thể quay lại được mọi chuyện sao?
Cô đứng dậy vừa định rời thì Đường Tử Nhu đã nhanh chóng giữ lấy tay cô.
"Cô Cố. Diệc Sâm thật sự rất yêu cháu, lần trước khi cháu bị người của Long Đường bắt đi, thằng bé liều mạng cũng muốn cứu cháu về. Bác biết, đây vốn là chuyện nó nên làm. Nhưng thằng bé vì cháu mà ngay cả mạng cũng không cần. Tại sao cháu lại không thể cho nó một cơ hội chứ?"
Cơ hội, cơ hội.
Những người này ai cũng nói cô nên cho Đường Diệc Sâm một cơ hội, dựa vào cái gì chứ?
Bởi vì đang nôn nghén và cơ thể khó chịu nên tâm trạng của Cố Tĩnh Đình không được tốt cho lắm. Đặc biệt là cô không cho rằng, cô cần phải dùng phong độ của mình với người phụ nữ như Đường Tử Nhụ
"Bà Đường, bác không có tư cách nói những lời này."
Khuôn mặt Đường Tử Nhu tái nhợt, bàn tay đang kéo Cố Tĩnh Đình hơi buông lỏng ra, Cố Tĩnh Đình nhân cơ hội rút tay mình ra, giọng nói lạnh như băng, kèm the0 sự chỉ trích một cách không hề khách sáo.
"Bác như thế nào với Đường Diệc Sâm, tɾong lòng bác hiểu rõ, không cần phải giả vờ thành dáng vẻ mẹ hiền trước mặt tôi, tôi nhìn đến buồn nôn rồi."
Đường Tử Nhu bị tiểu bối dạy dỗ, hơn nữa cách dạy dỗ này còn không khách sáo, không lưu tình một chút nào.
Nội tâm của bà nhảy vọt lên, thế mà không phải do tức giận, mà là do quá vui vẻ.
"Cô Cố, cháu còn để ý đến Diệc Sâm đúng không? Cho nên cháu mới có thể tức giận như vậy."
Lúc này đây, đến lượt sắc mặt Cố Tĩnh Đình thay đổi. Đường Tử Nhu lại đứng lên, giơ tay cầm tay cô.
"Bác biết, bác biết ngay mà. Cô Cố, tɾong lòng cháu vẫn còn Diệc Sâm đúng không? Cho nên cháu mới có thể khó kiềm nén mà tức đến thế, bởi vì chuyện trước kia bác làm nên cháu không tha thứ cho bác, đúng không?"
Trên mặt Cố Tĩnh Đình càng thêm xấu hổ, cô muốn rút tay của mình ra nhưng Đường Tử Nhu lại dùng sức rất lớn.
Thoạt nhìn bà ta có khí chất thanh nhã, nhưng không ngờ sức lực lại không hề yếu "Cô Cố, bác đã nói rồi. Trước kia đều là lỗi bác. Bác cũng đã nhận ra sai lầm của mình rồi. Đối với Diệc Sâm, việc mà đời này bác có thể làm chỉ có thể là bồi thường."
"Bác hy vọng thằng bé sẽ hạnh phúc. Cho nên, bác cũng hy vọng cháu có thể cho Diệc Sâm một cơ hội. Không phải thằng bé không yêu cháu, chỉ là trước đây nó đã không hiểu cách để yêu một người."
"Những điều này đều do bác sai, là bác không dạy bảo nó cho tốt, cho nên, nếu cháu muốn trách thì cứ trách bác đi."