⬅ Trước Tiếp ➡

Cố Tĩnh Đình mím chặt môi. Khuôn mặt lúng túng, không ngừng lùi về saụ Trong mắt cô có một cảm xúc phức tạp lướt qua, nhưng cuối cùng vẫn dùng sức rút tay mình về.
"Tôi còn có việc, phải đi trước."
"Ăn cơm xong rồi hẳn đi." Làm sao Đường Tử Nhu có thể dễ dàng từ bỏ như thế "Nhiệt độ bên ngoài cao như vậy. Lúc này cháu đi ra ngoài thì không sợ bị cảm nắng sao? Nếu bác không chăm sóc tốt cho cháu, Diệc Sâm sẽ trách bác mất."
Dạng người như Cố Tĩnh Đình cô, tính cách thật ra là chỉ thích ăn mềm không ăn cứng.
Vừa rồi khi chỉ trích Đường Tử Nhu, h0àn toàn là nghĩ the0 hướng tính cách của bà ta, bà ta nhất định sẽ nổi giận, sẽ phản bác, sẽ mất hứng.
Không ngờ chẳng những bà ta vui mừng, ngược lại còn cho cô vào quân.
Trên mặt cô hơi khó xử, cô tuyệt đối sẽ không thừa nhận rằng thật ra tɾong lòng mình thấy bất công cho Đường Diệc Sâm.
Một đứa trẻ tốt như vậy, vì sao mà Đường Tử Nhu có thể tàn nhẫn tàn nhẫn làm như vậy với anh chứ?
Cho dù cô có không yêu Đường Diệc Sâm, đứng trên góc độ là một người xem, cô cũng cảm thấy thái độ của Đường Tử Nhu là không được.
Nhưng bây giờ chẳng những Đường Tử Nhu không tức giận, ngược lại bà ta còn lôi kéo cô, không cho cô rời đi. Nhất thời cô lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, đi cũng không được, không đi cũng không xong.
Dường như Đường Tử Nhu cũng nhận ra điều này, bà ta đẩy người cô ngồi xuống ghế.
"Đến đây, đến đây, trước tiên ăn gì đó đã."
Đúng lúc này, phục vụ bưng đồ ăn vào, Đường Tử Nhu cười nói "Cháu nhìn xem, vừa rồi bác gọi rất nhiều đồ ăn, bây giờ chẳng phải đang đề cao sự tiết kiệm, phản đối sự lãng phí sao? Dù thế nào thì cháu cũng nên ăn một chút rồi mới đi chứ."
Trong lúc nói chuyện, bà ta vô cùng ân cần múc cho Cố Tĩnh Đình một bát canh.
"Trong Trung y có nói, trước khi ăn cơm phải dùng canh, để bổ cho cơ thể. Cháu uống bát canh này trước đi."
Cử chỉ của bà ta rất lịch sự, h0àn toàn là tác phong của một tiểu thư khuê các. Cố Tĩnh Đình nhìn bà ta đang cười khanh khách, tɾong mắt hiện lên một chút ánh sáng, không biết như thế nào, đột nhiên cô cảm thấy Đường Tử Nhu trước mắt có hơi giống với người mẹ dịu dàng khéo léo tɾong tưởng tượng.
"Uống đi." Đường Tử Nhu tưởng rằng Cố Tĩnh Đình đang ngại "Bác thấy cháu cũng không béo lắm đâu, cháu không cần phải giống mấy người phụ nữ kia suốt ngày nói giảm béo. Phụ nữ nên béo một chút mới dễ sinh."
Bàn tay đang bưng bát canh của Cố Tĩnh Đình hơi run lên một chút, suýt nữa đã làm bát canh đổ xuống.
Không phải là Đường Tử Nhu nhìn ra được cô đang mang thai chứ?
Dường như Đường Tử Nhu phát hiện lời nói của mình hơi quá, cười xấu hổ.
"Bác chỉ là nói bản thân mình thôi, năm đó khi bác đang mang thai Diệc Sâm, bác mới mười bảy tuổi, tuy rằng không nói là quá gầy yếu nhưng bởi vì khung xương quá nhỏ, nên lúc sinh con cũng phải chịu không ít khổ cực."
Một ngày một đêm bị tra tấn kia cũng là nguyên nhân đầu tiên khiến bà ta không thích Đường Diệc Sâm.
Phải vất vả như vậy sinh ra một đứa bé, không giống người kia, cũng không giống bản thân mình.
Nghĩ đến liền làm tɾong lòng bà ta bắt đầu hận, cực kỳ hận. Hận đến mức không muốn liếc nhìn đứa bé kia nhiều thêm một chút.


⬅ Trước Tiếp ➡